Truyện Chân Thành Không Sợ Muộn ( Tang Giới ), Chân Thành Không Sợ Muộn

Ương Ngạnh Thiên Tuế . Mọi fan vào trang này update định kỳ up truyện, thúc Tia edit/beta/post truyện nhanh, giao lưu chuyện trò với Tia nha: www.facebook.com/snowflakeplace


Chương 13: Mưa bụi.

Bạn đang xem: Chân thành không sợ muộn

“… … Anh vơi chút thôi… …”

Cô gái nằm trên giường, mái tóc ngắn black nhánh ướt những giọt mồ hôi dính vào cô, bên trên tấm sườn lưng trắng với vô số mọi dấu hôn đỏ.

Trong chống chỉ có tiếng rên rỉ thuộc tiếng nước chảy đan xen vào nhau, ánh trăng chiếu thẳng qua cửa sổ, rọi vào căn phòng ngủ rộng lớn, người đàn ông quỳ ở đằng sau cô gái, tay giữ chặt hông của cô, đẩy ăn nhịp từng dịp vào thiệt sâu nơi thiếu phụ tính của cô.

Người bọn ông cơ có tầm vóc đẹp trai anh tuấn, môi mỏng dính mím chặt lại, đôi mắt nhìn cô bé quyến rũ bên dưới, lực đẩy mỗi khi một nhanh hơn, dũng mạnh hơn.

Cô gái bị thanh âm thân hai chỗ nào đó va đụng vào nhau khiến cho xấu hổ, đẩy đẩy người ẩn dưới ra.

“Đan Cảnh Xuyên… . . . Em… Em… Không chịu nổi” các giọng nói cô đứt quãng, anh thay ý thả chậm tốc độ lại, không thích cho cô được thoải mái, đúng là ghét bỏ mà.

“Em gắng nào? Hử?” Đan Cảnh Xuyên bỗng dưng nhiên hoàn thành lại, mang đến gần vành tai của cô, béo mờ hỏi: “Muốn giỏi là không muốn? Nói mang đến anh Thượng Giáo nghe xem?”

Bạn học thế Linh Nhan đang định dùng chân đá tín đồ nào đó, bỗng dưng nghe thấy tiếng chuông cầm tay của anh vang lên.

Đan Cảnh Xuyên nhướng mày, quan sát thoáng qua chiếc điện thoại.

Nửa đêm hai giờ rưỡi, còn lựa chọn vào đúng hôm nay mà điện thoại tư vấn điện, nếu không hẳn bắt được quấn ma tuý gì đó… Thì một mực tên này sẽ không muốn sinh sống nữa rồi.

“Nghe đi kìa..” chũm Linh Nhan nỗ lực với lấy chiếc di cồn phía trước, cô vừa hễ đậy, đồ dùng nào này đã trượt ra hơn một nửa, cô hít sâu một hơi, đang định nói tiếp thì bị fan phía sau kéo về.

Hành động của Đan Cảnh Xuyên tạo nên cô chịu không nổi, tay bất giác thả dế yêu xuống giường, anh nhướng mày nhìn thoáng qua, mặc dù thế hành động đang làm vẫn ko ngừng.

Bên đầu dây mặt kia, trần Uyên Sam thấy anh cuối cùng cũng nhận điện thoại, vang lên đầu tiên là tiếng thở gấp và tiếng rên rỉ – dù khôn xiết nhỏ, nhịn ko được mà vung môi lên, nói với những người ở đầu bên kia. ,

“Xin lỗi đã làm cho phiền “công việc” của mày, tao có chuyện đề nghị giúp đỡ.” Anh nghe bạn nào đó nỗ lực kìm giờ đồng hồ thở gấp, xoay xoay cái chìa khoá vào tay, nỗ lực không bật cười ra thành tiếng.

“Xin lỗi?” Đan Cảnh Xuyên một tay nắm lấy năng lượng điện thoại, một tay sờ soạng người bên dưới, “Nửa đêm hai giờ đồng hồ rưỡi hotline điện thoại, mặc dù nói với tao là mày chuẩn bị vào áo quan tao cũng chả thèm quan tâm.”

“Giúp tao tìm kiếm một người.” Anh chặn họng anh ta, mặc kệ anh ta gồm nghe hay không, thường xuyên nói: “Ngày mai tao đang nhắn tài liệu về fan kia qua mang đến mày, nội trong một ngày đến tao kết quả.”

Bên kia chấm dứt vài giây ko nói gì, dĩ nhiên, lỗ tai của trằn Uyên Sam không còn bỏ qua giờ rên rỉ bất minh nào đó.

Đan Cảnh Xuyên hôm nay mới từ bỏ trên nệm đi xuống, ôm tín đồ nào đó đang bất tỉnh đi vào chống vệ sinh, nói: “Trần Uyên Sam, mấy ngày không gặp, sao mi vẫn không không giống gì nhỉ?”

“Đan Cảnh Xuyên, tao nhớ mày hay bảo có ơn tất nên trả mà? cơ hội đó tao mi lật không còn cả cái thành phố S lên cũng không kiếm được người, cũng là tao góp mày cho Nhật tìm, vậy nào? sắp tới thành chú rể rồi thì ước ao qua sông rút cầu?”

Đan Cảnh Xuyên dừng lại một hồi, trợn trừng mắt, “Nam hay nữ?”

“Nữ, hẳn là mi cũng biết, công chúa của nhà họ Nghiêm.”

Đan Cảnh Xuyên ôm nắm Linh Nhan, thả vơi cô chị em xuống bồn tắm, trộn nước ấm xả xuống bồn, nói: “Trần Uyên Sam, trước khi khác hiện giờ khác, tao bận rồi.”

Trần Uyên Sam cười cợt cười húi điện thoại, anh biết rõ, Đan Cảnh Xuyên một mực sẽ cần sử dụng tốc độ sớm nhất có thể tìm góp anh, chỉ bằng cái chức phó cục trưởng cục cảnh sát ở thành phố S thôi, tìm một bạn chẳng lẽ còn không được sao.

Phó viên trưởng viên cảnh sát thành phố Đan Cảnh Xuyên đồng minh tuy bị có tác dụng phiền thời gian đang triển khai nhiệm vụ đêm hôm nhưng hiệu suất làm việc vẫn cực kỳ nhanh nhạy, ngày ngày tiếp theo đã tìm kiếm được thành phố G mà lại Nghiêm Thuấn Huyên vẫn ở.

Cho nên bạn làm việc Nghiêm chú ý thấy tổng giám đốc Trần ở thành phố G, còn nghĩ là ý trời, tự nhiên lại bị anh quẳng mang đến câu “to gan”.

“Cái gì mà táo tợn chứ, khốn kiếp!” Cô nhận thấy các khác nước ngoài đứng lân cận đã tạo thêm gấp đôi, trợn to lớn hai góc nhìn hai người, phất phất tay áo đi về phía trước.

Trần Uyên Sam nhàn nhã đi sau sườn lưng cô, nhìn thấy cô gái nhỏ này, tính cách nóng nảy mấy từ bây giờ rốt cuộc cũng được thả lỏng. ,

Trần Uyên Sam thường xuyên ở Tokyo, chưa khi nào đến tp G. Lần này cho tìm cô cũng chính là lần đầu tiên.

Không khí yên lặng như ở thành phố G lần trước tiên anh bắt đầu thấy, vì vậy nên anh không vội vã mong đưa cô về, trực tiếp lựa chọn ngay một căn phòng xung quanh phòng của cô trong khách hàng sạn.

Buổi chiều, nhiều sạp hàng bắt đầu dọn ra, Nghiêm thấm Huyên bắt đầu từ đầu đường, đi hết một vòng càn quét nào là bánh quế, thịt nướng, sủi cảo… Đến tận ngã tư cuối đường nhưng mà vẫn chưa xuất hiện dấu hiệu dừng lại.

Cuối cùng, cố kỉnh một cây cá viên chiên mà bụng thiết yếu nhét thêm được nữa, cô quay fan nhìn fan nào kia ở sau sườn lưng cô, tay cố gắng vài món ăn qua loa mang đến có, gửi cây cá viên rán ra mang lại anh.

“Trần Uyên Sam, bầy ông bầy ang gì mà ăn ít thế, cơ bắp trên tín đồ anh làm cố kỉnh nào mà gồm không biết.”

Cô cứ tưởng anh đang lấy cây cá viên chiên trong tay cô, nào ngờ anh lại cúi đầu xuống, gặm ngay cá viên bên trên tay cô.

Cô liếc tín đồ nào kia mặt dày đắn đo xấu hổ, phương diện đỏ ửng.

Xem thêm: Hoai Linh Liveshow Hài Nụ Cười Mới, Hoai Linh Liveshow

Anh chỉ theo cô, nhìn cô ăn, nhìn cô cười, mua món ăn cho cô, không tồn tại mất kiên nhẫn, nhiều khi cô quay đầu lại sẽ chú ý thấy góc nhìn dịu dàng của anh giành riêng cho cô.

Giữa mưa vết mờ do bụi của Giang Nam, tín đồ này đang cần sử dụng trái tim để gia công bạn với cô.

Lần này Nghiêm Thuấn Huyên đến tp G thật ra còn tồn tại một hoài vọng nữa, chính là tìm gia đình họ Ngô khét tiếng chuyên làm cho váy lụa.

Mỗi lần đến tp G, gia đình họ Ngô không phải tạm dừng hoạt động thì cũng là nghỉ phép, nhưng chỉ cần nhìn dòng bạn xếp mặt hàng đông nghịt thôi, cũng đủ tạo nên cô hại rồi.

Lúc trước, minh tinh nổi tiếng ở tp S – Lật Hâm tất cả đến nhờ họ Ngô có tác dụng giúp một dòng váy lụa color lam để tham dự liên hoan phim Cannes, xinh đẹp tạo nên mọi người khen ngợi không dứt. Từ đó về sau, lừng danh của Ngô thị càng lúc càng lớn, ngày nào cũng có thể có khách hàng đứng trước cửa đợi, còn có người gật đầu đồng ý hứa mở 1 căn tiệm trong tp cho họ.

Nhưng fan của Ngô thị có tác dụng váy vốn không bởi vì tiền tài lợi ích, chỉ chọn những cái váy thiệt sự hoàn mỹ new chịu làm, vậy đề xuất đừng nói cùng với họ hầu hết thứ dung tục như chi phí bạc, tốt là siêu thị kia.

Khi è cổ Uyên Sam cùng Nghiêm Thuấn Huyên mang lại đó thì trời vẫn xâm xẩm tối, Ngô thị đóng cửa im lìm, làm cho Nghiêm Thuấn Huyên giận mang đến nỗi suýt nữa chạy lên đập cửa, lúc này Trần Uyên Sam nhìn toàn diện quanh, vỗ vỗ vơi đầu cô, ý bảo cô đi theo anh.

Cô đi theo anh dù ngần ngừ gì, đợi cho đến khi hoàn hồn lại bắt đầu biết, họ sẽ đứng trước cửa sau của Ngô thị.

Cô dìu dịu gõ cửa, một thời gian sau, cửa ngõ được mở ra, một người thiếu nữ mang thai nhô dòng đầu ra, nhâm nhẩm làu bàu băn khoăn sao lại sở hữu người biết khu vực này.

“Xin hỏi gồm phải Ngô thị không ạ?” Nghiêm thấm Huyên lễ phép cười cười với những người thiếu phụ kia: “Xin lỗi đã có tác dụng phiền đến cô.”

Thiếu phụ chú ý cô với người lũ ông vùng phía đằng sau cô, ánh mắt loé lên, kế tiếp nghiêng người cho bọn họ đi vào.

Để Nghiêm thấm Huyên chọn color của vải vóc vóc cùng hoa văn, thiếu hụt phụ mới bất đắc dĩ vuốt bụng nói cùng với họ, “Nếu chưa phải hai fan thông minh tìm kiếm được cửa sau trong phòng tôi thì tôi cũng chả mong phí thời hạn nghỉ ngơi của bản thân mình để vất vả có tác dụng váy mang lại cô.”

Nghiêm thấm Huyên nhìn người thiếu phụ thanh tú đụng lòng người, trong trái tim thầm mừng rỡ, thanh thanh nói với người thiếu phụ: “Thật là làm cho khổ bà Ngô rồi.”

Người thiếu thốn phụ khoát tay áo, “Sáng ngày mai hai người đến lấy váy đầm đi.”

Sáng nhanh chóng hôm sau, Nghiêm ngấm Huyên càu nhàu bò dậy vào lúc 7 giờ sáng, vừa đánh răng vừa ca hát vào phòng, vốn ko định kêu è Uyên Sam dậy đi rước váy cùng cô, nào ngờ vừa ra khỏi cửa khách hàng sạn sẽ thấy fan nào đó đã đứng trên cầu, thủ thỉ với một người.

Cô mang đến gần xem mới phát hiện, ra là ông nắm mà hôm kia mời cô hát cùng.

Ông cố thấy cô đi đến, cười cợt hiền lành gật đầu nhìn cô rồi quay fan bước lên thuyền.

Nghiêm ngấm Huyên chú ý ông cụ vứt đi, tảo sang hỏi tín đồ kế bên: “Sao ông cầm vừa thấy tôi đã quăng quật chạy thế? có phải anh nói bậy bạ nào đó với ông không?”

Trần Uyên Sam nhìn nàng, cười cợt không nói gì.

Ông thay chèo thuyền ra sau nhị người, nhìn hai nhẵn dáng bước tiến cùng nhau vào sương mù, ghi nhớ tới người đàn ông vừa rồi mỉm cười cợt lễ phép nói cám ơn cùng với ông.

Ông đang chèo thuyền ở thành phố G từng nào năm nay, bắt gặp vô số người, cũng chọn rất nhiều người mang đến ca hát thuộc mình, nhưng cô nàng kia đó là người mà lại ông cảm xúc hợp lòng nhất.

Đời người luôn luôn gập ghềnh, chỉ mong cô bé xíu kia từ bỏ nay rất có thể được fan như vậy ở bên cạnh, không còn lòng bít chở, thưởng thức hạnh phúc.

Hôm nay vẫn chính là Trần Uyên Sam đưa cô mang đến cổng sau của Nghiêm thị, lần này ngoài ra là biết bọn họ đến phải cửa được xuất hiện thêm một nửa, còn chưa đến gần đang thấy phía bên trong có fan đang nói chuyện.

Nghiêm thấm Huyên vừa đi vào đã nhìn thấy người thiếu phụ ngày qua tựa vào lòng một người bọn ông cao lớn đẹp trai, dung nhan mặt của cô ý nàng vui vẻ ửng hồng, làm cho cô nàng càng trở đề xuất nổi bật.

Nhìn thấy có fan đến, người thiếu phụ đẩy người bầy ông cơ ra, đỏ phương diện đi mang lại chỗ bầy họ, đưa mẫu váy lụa đã có xếp gọn gàng cho Nghiêm thấm Huyên.

“Có ao ước đi thử xem không?” thiếu phụ vén dòng rèm nhỏ dại lên, hỏi Nghiêm thấm Huyên.

Nghiêm ngấm Huyên nghịch ngợm quay đầu lại quan sát Trần Uyên Sam đằng sau, thấy được anh mỉm cười cười ngồi xuống ghế đá new cầm đầm váy đi vào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.