Có một câu nói đã với đang truyền cảm giác tích rất đến bạn trẻ vào hành trình đoạt được những mong mơ, kia là: "Cứ đi rồi đang đến".

Bạn đang xem: Cứ đi rồi sẽ đến


*
Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Hoàng tương khắc Hiếu

ví như không ban đầu thì không tồn tại điều gì trong đời này vẫn là “khả thi” cả!

cơ hội còn trẻ, tôi “hãi” vụ thuyết trình. Hồi lớp 10, bị cử lên sảnh khấu cho phần tranh tài hùng biện của lớp, tôi chối bay chối biến, bởi vì sợ mình nói dở. Kết quả, tôi nói dở thiệt, lớp rớt. Tuy nhiên bây giờ, tôi đã trở thành một diễn giả.

lúc còn trẻ, tôi không khi nào nghĩ mình hoàn toàn có thể đóng phim. Cái mặt lag còn hơn cây tuy nhiên diễn gì trời! Một ngày đẹp trời, YanTV mời tôi đóng "14 ngày đấu trí". Tôi sợ hãi mình xấu, diễn đơ, quên thoại. Kết quả, tôi diễn đơ thiệt, không bao giờ dám coi lại lần hai. Sau rất nhiều lần như thế, tôi biết, diễn xuất là điểm yếu của mình.

Lúc mới ra trường, tôi sợ viết báo, dù trong thâm tâm thích lắm. Lần đầu dấn lời mời của phóng viên báo chí Thanh Niên, tôi đã định phủ nhận liền, ngay cùng lập tức vày sợ bản thân viết dở, độc giả cười vô mặt. Kết quả, bài xích báo thứ nhất được khen, tới nay tôi sẽ viết sát 300 bài báo.

dịp còn trẻ, khi được mời đào tạo và giảng dạy huấn luyện kỹ năng mềm đến doanh nghiệp, tôi sợ hãi lắm, lần nào cũng định "giả vờ bận rồi tự chối". Doanh nghiệp thứ nhất mời tôi lại là một trong tập đoàn béo trong ngành hàng không. Một tuần trước ngày lên lớp, tôi lo toát mồ hôi. Năm đó, tôi 24 tuổi. Sau buổi đào tạo đầu tiên ấy, chúng ta lại mời tôi đào tạo và giảng dạy lần 2 cho v.i.p hơn. Sau đó, các khách hàng tiếp nối là bệnh viện, công ty dệt, tập đoàn lớn điện tử, những sở ban ngành... Với hàng chục tập đoàn khác. Sau lần trước tiên dám thử, tôi new biết: "Mình gồm thể!".

dịp còn trẻ, tôi sợ marketing lắm! Dân sư phạm mà, hoàn toàn “ngu” về khả năng buôn bán.

Xem thêm: Dàn Diễn Viên " Những Người Sống Quanh Tôi ', Những Người Sống Bên Tôi

Không chỉ vậy, những dân sư phạm rặt như tôi còn nghĩ sale là cái gì đấy hơi "tội lỗi", hết sức ngại nhắc tới chữ "tiền". Năm 2012, tôi xắn tay khởi nghiệp. Kết quả, tôi lỗ 2 tỉ rưỡi để dành và “bay” phân nửa mái tóc của mình vì stress. Lần trước tiên kinh doanh, tôi dường như không đến đích. Tôi biết bản thân còn "ngu" tới đâu, mình còn thiếu cái gì. Không chỉ nhận ra lỗ hổng của mình, sau lần chiến bại đó, tôi sẽ gặt được hàng ngàn bài học tập vô giá chỉ về thiết lập mô hình gớm doanh, cai quản trị nhân sự, marketing, cai quản tài bao gồm doanh nghiệp. Chi phí lỗ ấy là học phí cho "trường đời".


*

Và nhiều lần khác, xuất phát điểm từ 1 cậu bé nhỏ "hồn nhiên, ngây thơ, ao ước manh dễ vỡ" đúng nghĩa, tôi đã cố gắng vượt qua sự hại hãi để triển khai lớp trưởng năm lớp 7, từng vào đứng bếp, làm hướng dẫn viên du lịch, làm MC, công ty quản trị, tín đồ đàm phán... Trải qua từng nào tao đoạn cuộc đời, bây giờ tôi sẽ viết sách. Đó là cỗ giáo trình kĩ năng sống cho lớp 1 đi học 12, tiềm ẩn những tinh hoa nhưng mình học tập được, giúp những em sống mỗi lan can của cuộc đời có thể khả năng hơn, "đi thận trọng hơn - để mang lại đích cấp tốc hơn". Ước nguyện là cho cuối cuộc đời, mình có thể viết được một quyển "Binh pháp kĩ năng sống" đối phó 365 khó khăn khăn, để các bạn trẻ "mong manh dễ vỡ" rất có thể vững tiến thưởng trước phần lớn cơn gió ngược.

"Đi rồi vẫn đến", trường hợp đi một phương pháp thông minh thì sẽ đến nhanh hơn. Nhưng lại hiếm ai rất có thể đi logic từ những những bước đầu tiên. Fan ta chỉ "khôn ra" khi vấp váp, lạc đường, thậm chí còn té “dập mặt” trên tuyến phố mình bước. Còn nếu như đã học hỏi và chia sẻ được từ những người đi trước, tín đồ ta đỡ vấp ngã hơn, nhưng chắc hẳn rằng cũng yêu cầu “dập mặt” ít nhiều.

Bây giờ, khi chuẩn bị đặt bước thứ nhất qua cái dốc bên kia cuộc đời, ngẫm nghĩ lại, tôi thấy toại ý khi tuổi trẻ mình dám thử, dám làm đông đảo điều bản thân muốn, không chỉ có để mang lại đích, ngoài ra để hiểu bản thân. "Dám trải nghiệm" nghe có vẻ dễ, nhưng để triển khai được, ta phải thành công kẻ thù lớn nhất chính là "nỗi sợ" sở tại trong mình.

Dám thoát ra khỏi vòng bình yên để cách đi, sẽ sở hữu được thất bại, sẽ có thành công. Còn nếu tất cả khát khao nhưng mà chẳng bao giờ làm, thì vào tay chỉ với thất bại. Do điều tiếc nuối lớn số 1 khi chúng ta sắp lìa đời, chưa phải những thất bại mình đã trải qua, nhưng là hối hận vày những gì mình chưa dám.

Tôi đúc rút được bài học cuộc đời bản thân rằng: Cứ đi rồi đang đến, dù chưa đến được thành công, thì chúng ta cũng “thành nhân”.

Bài viết liên quan