Quay về biệt thự, chiếc Land Rover màu trắng buổi sáng cùng rời đi vẫn đỗ làm việc trong sảnh rồi.

Bạn đang xem: Đọc truyện ôm tôi nhé cô gái nhỏ


Lam Ngọc Anh dắt tay nam nhi vào vào biệt thự, trong chống khách, Hoàng trường Minh đã cởi áo khoác vest với cà vạt ra, chỉ mặc áo sơ mi, vất chéo người mẫu ngồi trên sô pha, vào tay cầm một cái iPad lướt xem tin tức.

Nghe thấy tiếng bước chân, ánh mắt sâu thẳm tỉnh bơ của anh new từ từ chú ý lên, Lam Ngọc Anh không thể tinh được bước về phía anh: “Hoàng ngôi trường Minh, sao bây giờ anh về sớm thế?”

“Buổi chiều có một họp báo hội nghị bị hủy, công việc không bận bịu nên về trước”


Hoàng ngôi trường Minh tạm đặt iPad vào tay xuống, biếng nhác trả lời, sau khi nhìn lướt qua khía cạnh cô ngay thức thì nhìn con trai ở mặt cạnh.

Nói đúng mực ra là quan sát lì xì mà lại hai mẫu tay nhỏ tuổi của cậu nhỏ nhắn đang cầm.

Hủy bỏ họp báo hội nghị chỉ là mang vờ, sao anh tất cả thế nói bản thân không yên tâm, về nhà trước đợi hiệu quả được, hôm nay đã không yêu cầu gọi con trai đến hỏi nữa, sau khi nhìn thấy lì xì thì vẫn biết là tiến triển rất thuận lợi rồi Bánh bao nhỏ không bước vào phòng khách với cô, vùng khỏi tay cô chạy lên lâu phía sau.

Không yêu cầu nghĩ, có thể chản là chạy về phòng cất tiền rồi!

Lam Ngọc Anh ngồi bên cạnh anh, hờn dõi nói: “Anh cũng lợi hại quá nhỉ?”

Hoàng trường Minh nhíu mày, vui vẻ gật đầu cái này.

Lúc trước đi xem sân khấu kịch với cô, thư thả thản nhiên vượt mặt Lê Văn Nam, hiện thời dễ dàng thuận tiện hóa giải nguy nan bên ông Sang…

Nhưng cũng do Lê Văn Nam có tác dụng người chính trực tử tế, nhất quyết muốn đối đầu công bằng, ao ước dùng tấm chân tình của bản thân để đào tường, nhưng trong lòng cô không có anh ta, thế cho nên cũng chỉ hoàn toàn có thể bị ngược thành cặn bã, so với anh thực sự cũng ko phải hiểm họa quá lớn, chỉ nên chút ghen tuông điều hòa cuộc sống mà thôi Lại nghĩ mang đến hai bà mẹ họ nhà họ Lê kia, Lam Ngọc Anh không nhịn được chau mày.

Xem thêm: Cách Đăng Ký 3G Vietnamobile Trọn Gói, Không Giới Hạn Dung Lượng Data

Tình địch của anh không y như cô, thiệt sự chần chờ là may mắn hay không may mắn nữa!

Lam Ngọc Anh nói mang lại anh: “Ông nội nói tương lai vẫn muốn bảo tôi đưa Đậu Đậu đến”

Hoàng ngôi trường Minh nhếch môi.

Ngày máy hai, Lam Ngọc Anh như vẫn hẹn chuyển Bánh Bao nhỏ tuổi đến công ty cũ công ty họ Lê lần nữa.

Ông Sang đã trông mòn bé mắt sống trong sân, cho khi thấy được Bánh Bao nhỏ nhảy từ trên xe xuống, lập tức lộ ra nét cười, dất tay nhỏ của cậu bé, tràn đầy yêu thương phi vào trong công ty Cả buổi chiều, trong phòng tiếp khách toàn là giọng nói mượt mà của trẻ con và tiếng cười của fan già Lam Ngọc Anh vực lên cầm nóng trà, mang lại phòng bếp tìm người làm để đổ đầy ấm, lúc bưng trở lại, có tiếng vang tới từ trước chống khách, có tín đồ đến, người làm chạy ra đón tiếp, tín đồ đến lại là hai bà bầu họ Lê Tuyết Trinh với Trịnh Phương Vũ đến.

Dường như là kết bạn cùng đến, đã cùng cố kỉnh dép lê sinh sống cửa sau khi thấy cô, Lê Tuyết Trinh nghiêng đầu chú ý Trịnh Phương Vũ ở cạnh bên một cái, fan phía sau hé môi cười, lại vui vẻ chạy về phía cô, khoác một chiếc áo khoác bên ngoài mỏng dáng vẻ dài, vạt áo tung bay giống như con bướm.

Lúc Trịnh Phương Vũ mang lại trước mặt cô, vẫn giữ khuôn mặt mỉm cười như cũ: “Cậu cũng đến gặp gỡ ông ngoại?”

Lam Ngọc Anh không nhịn được chau mày, trong trái tim cảm thấy rất là không tưởng tượng nổi.

Cô vô ý thức lùi sau này một bước.

Xây ra chuyện dị thường chắc chản là gồm điều quỷ quái lạ cho dù số lần chạm mặt mặt dường như không thế đếm được trên đầu ngón tay, tuy thế theo cô hiểu, Trịnh Phương Vũ là tín đồ rất ví dụ ân oán, hơn thế nữa lòng dạ ko sâu, có cảm giác gì không giấu được đầy đủ viết trên mặt, từ bỏ sau lần quen thuộc biết nghỉ ngơi tiệc cũng trước đó chưa từng che giấu ý đối địch với cô.