Trong đời này, ai chẳng bao gồm một người bà. Cùng tôi cũng vậy, xung quanh tình yêu thương mà cha mẹ dành cho, tôi còn được sinh sống trong tình thương yêu trìu mến của bà. Vì đk gia đình, tôi buộc phải chuyển nhà, ko được ở bên bà nhưng lại hình hình ảnh bà luôn luôn khắc sâu trong trái tim tôi.

Bạn đang xem: Kể về một người thân của em lớp 6


Bà tôi trong năm này đã không tính bảy mươi tuổi. Tóc bà trắng giống như những bà tiên trong các câu siêng cổ tích. Sống lưng bà còng lắm rồi. Làn da nhăn nheo với nhiều chỗ tất cả chấm đồi mồi. Bà đang hi sinh cả tuổi xuân, tần tảo, bươn chải, thức khuya dậy sớm nuôi nấng bà bầu và các dì tôi. Đôi mắt bà không thể tinh tường như lúc trước nhưng tầm nhìn thì vẫn như ngày nào: trìu mến và nhân hậu. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần vì suốt đời lặn lội, vất vả kiếm cơm trắng áo cho các con.
Ngày còn thơ bé, tôi được sống trong khoảng tay dịu dàng vô bờ bến của bà. Đêm làm sao tôi cũng ngập trong giấc ngủ êm đềm nhờ những mẩu truyện cổ tích bà kể. Sáng sủa sớm, bà gọi tôi dậy đi học. Lời gọi: “Cháu ơi, dậy đi nào, đã đi vào giờ tới trường rồi” luôn luôn làm tôi tỉnh táo sau giấc mộng dài. Bà dắt tay, chuyển tôi cho trường. đợi chờ cho cánh cổng ngôi trường khép hẳn, bà mới an tâm ra về. Chiều chiều, vẫn loại dáng đi lặng lẽ ấy, bà đưa tôi trở về nhà. Mỗi một khi ở cạnh bà, tôi cảm thấy êm ấm vô cùng.
Có lần bị ngã, tôi đã nằm nạp năng lượng vạ rất lâu. Bà ẩy con lật đật cùng bảo: “Con lật đật luôn luôn biết đứng lên sau những lần vấp ngã. Con cháu của bà cũng vậy, đúng không ạ nào? con cháu được như con lật đật là bà rất vui”. Nghe lời bà, tôi nín khóc cùng tự đứng dậy. Bà mỉm cười móm mém “Cháu ngoan lắm, lại phía trên bà phủi đất cho nào”. Những hôm học tập khuya, bi ai ngủ quá, tôi gục luôn xuống bàn thiếp đi. Sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy, tôi thấy mình đang đắp chăn, nằm trong giường. Trên bàn học, đèn vẫn tắt từ thời gian nào, sách vở và giấy tờ được thu xếp gọn gàng, phòng nắp. Bà đang bế tôi lên giường, xếp lại giấy tờ cho tôi.
Bà luôn âu yếm việc nhà. Bà bầu tôi không muốn bà làm, sợ hãi bà mệt tuy thế bà không nghe. Tôi mong mỏi mình khủng thật nhanh để chăm sóc cho bà nhưng những khi, tôi lại mong ao thời gian trôi thật chậm chạp để tôi mãi mãi nằm trong khoảng tay yêu thương của bà
Bà siêu vui tính, thường nói cho anh chị nghe phần đông chuyện hài hước. Bà cũng luôn sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm, vị vậy, ai cũng yêu quý bà. Bà dịu dàng tôi tuy thế không cưng chiều chiều. Có lần, tôi ko nghe lời bà. Cả tuần, bà không nói cùng với tôi một câu nào. Sang tuần sau, bà điện thoại tư vấn tôi vào phòng, giảng giải mang đến tôi biết đâu là điều hay lẽ phải. Tôi cảm thấy ăn năn, xấu hổ bởi vì để bà buồn. Sau chuyện đó, tôi tự hẹn với mình, không lúc nào được phụ công lao tình cảm của bà.
Hãy nói về người bà nâng niu của em
Bà là tín đồ bà tuyệt đối hoàn hảo nhất
Bà thích quan tâm cây cảnh, sáng sủa sáng, bà dậy sớm tưới cây trên sảnh thượng. Hầu như chồi non, nụ hoa không phụ công chăm sóc của bà, luôn luôn tưng bừng khoe sắc thắm. Gần như lúc khoan thai rỗi, bà ngồi ngắm đắn đo chán những chiếc cây đang dần dần lớn lên.
Tối tối, khi đi ngủ, bà thường nói chuyện cho tôi. Nghe những câu chuyện của bà, tôi như được hoá thân vào các nhân vật, khi do đó cô Tấm dịu hiền, khi lại là cô tiên giỏi bụng. Bà sở hữu cho tôi không hề ít sách, dựa vào đó kỹ năng của tôi được rộng lớn mở hơn.
Giờ đây, khi thủ đô hà nội vào đông lạnh giá, ở vị trí xa, tôi luôn luôn lo bà có mặc đủ nóng không, bà ngủ có ngon giấc không… Tôi ý muốn bà sinh sống mãi mặt tôi. Bà ơi, cháu yêu bà độc nhất vô nhị trên trần thế này. Bà là bạn bà tuyệt vời nhất nhất.
KỂ VỀ ÔNG

Mỗi lần trở lại viếng thăm ông, lòng tôi lại lên cao một cảm tình yêu thương quan trọng đặc biệt mà tôi chưa khi nào khám phá được.

Xem thêm: Nữ Học Công Nghệ Thông Tin Ra Làm Gì ? Con Gái Học Công Nghệ Thông Tin, Nên Hay Không

Ông đã quanh đó bảy mươi nhưng nhìn ông vẫn còn đấy nhanh nhẹn lắm. Dáng vẻ ông hiện giờ khác hẳn với hồi ông còn là một trong những chiến sỹ trẻ. Chắc hẳn đồng đội của ông ngày ấy cạnh tranh mà tin được ông chính là anh Thu, một tnxp được xếp vào hạng dẻo dẻo nhất toàn tiểu đội. Giờ đây, mái tóc xanh của ông đã bị thời gian chiếm đoạt, sửa chữa vào chính là một màu trắng như gần như đám mây hiền khô hoà. Phần nhiều tháng ngày phục vụ quê hương, gia đình đã nhằm lại cho ông một làn domain authority ngăm ngăm đen. Không chỉ là có vậy, tuổi già sẽ đổi làn da thướt tha của ông với rất nhiều nếp nhăn và vết đồi mồi trên bàn tay chai sạm âý. Khuôn mặt hiền từ như một ông bụt vào truyện thần tiên thì chắc rằng chẳng kẻ nào rất có thể lấy được của ông tôi cả. Đôi đôi mắt ông luôn luôn ánh lên một tia sáng nóng áp, vơi ngọt, sưởi ấm biết bao tim lầm lỗi. Ông với thú vui tinh khiết giống như những đoá hoa thơm mát, đang tiếp thêm sức mạnh cho tôi thừa qua cực nhọc khăn. Mỗi bước đi thật hoàn thành khoát, nhanh nhẹn như nhau đức tính của ông, một anh thanh niên đầy nhiẹt huyết. Ông gồm một vẻ giản dị, đầy phong cách của một người lao động chân chính, cùng với bộ xống áo nâu với đôi dép cao su. Đặc biệt thời còn trẻ, ông có năng khiếu sở trường hát cần cũng biến một gương mặt quen trực thuộc của đoàn diễn. Bà tôi thời gian đó là một trong cô du kích xinh đẹp, đã gồm những cảm hứng đầu tiên khi bắt gặp ông. Cùng với giọng hát quà của ông cùng một khuôn mặt khá bảnh trai, nhưng mà ông tôi đang trở thành một thanh niên giỏi số. Dù vẫn sống rộng nửa đời người, mà lại ông vẫn cần mẫn lắm. Duy nhất là về việc chăm sóc cây thì ông quả là 1 thiên tài. Chẳng thế, mà căn vườn xinh xắn của ông lúc nào thì cũng tươi tốt do bàn tay khéo kéo ấy siêng bón. Ông sống tất cả trước gồm sau đề nghị ai bao gồm tính kênh kiệu, dựa dẫm là ông ghét lắm. Biết điều đó, tôi luôn luôn tránh xa phần đông tính nết xấu để ông vui lòng. Ông luôn lưu ý đến việc học hành của con cháu, thể nào mỗi lần tôi khoe điểm mười tươi roi rói là ông lại khuyến mãi ngay tôi một cái hôn đầy tình yêu yêu quý.

Thời gian cứ trôi đi, tôi quyến luyến chia tay ông mà lòng còn vấn vương nơi quê hương, có tình cảm trìu quí của ông nồng nàn, tha thiết.

KỂ VỀ MẸ

Trong đời ai ai cũng có một tín đồ mẹ luôn yêu thương, quan tâm mình. Dù họ có làm lũng, nghịch phá đi chăng nữa bà bầu vẫn tha vật dụng và dặn dò nhắc nhở. Tôi cũng đều có một người bà bầu như vậy. Bà mẹ tôi là một trong những người thanh nữ đẹp, mà lại vẻ đẹp mắt của mẹ không nhiều người nhìn thấy được. Cùng với thân hình miếng mai, thon thả vẫn tô đậm cho bà mẹ vẻ đẹp nhất của người chị em hiền từ. Làn da mẹ không còn hồng hào nữa mà hơi nhợt nhạt đi vì chưng thời gian. Người mẹ có mái đầu xõa ngang vai, màu nâu black và hơi xoăn. Gần như cuộn tóc nhỏ tuổi cài bên vành tai nhỏ nhắn. Đôi môi chị em không đỏ thắm như các thiếu nữ khác mà luôn luôn nở một nụ cười hiền dịu. Cằm mẹ khởi sắc cương quyết nhưgn cực kỳ dịu dàng. độ tuổi 42, trên lô má mẹ đã có rất nhiều nếp nhăn, Nhưng bà mẹ vẫn không tiến công mất vẻ tươi trẻ của mình. Tiến thưởng trán cao tỏ vẻ thông minh nhanh nhẹn.

Bàn tay mẹ là 1 bàn tay rám nắng, đều ngón tay nhỏ xíu gầy. Nhưng nó cũng là một trong những bàn tay đảm đang, khéo léo. Đôi mắt mẹ to, sáng, lộng lẫy và ánh lên rất nhiều nét hiền đức dịu, trìu mến. Đối mắt ấy như biết nói, nó an ủi, cổ vũ lúc tôi vui buồn. Các giọng nói của người mẹ đầy truyền cảm, lúc thướt tha như giờ đồng hồ ru, dịp ngân nga như giờ chim họa ngươi buổi sớm.

Nhưng đẹp tuyệt vời nhất vẫn là vẻ đẹp trong thâm tâm hồn mẹ. Trang phục người mẹ dạy của người mẹ rất giản dị, thường là loại áo màu vàng và cái quần xám đen. Lúc tôi làm văn, từng mặt hàng chữ mềm mại hiện ra với nội dung chứa đựng một trọng điểm hồn sâu sắc và một trí tuệ sáng sủa suốt.

Con cảm ơn mẹ, cảm ơn về phần đa gì người mẹ đã tạo cho chúng con. Mẹ là một trong người bạn, người thầy của tuổi thơ. Nhỏ yêu mẹ lắm, bà mẹ ơi!


Mẹ sắp đến xếp thời hạn biểu mang đến tôi cùng em Mai hết sức sít sao, tiếng nào việc nấy. Dù bận rộn thế làm sao đi nữa, cứ tối đến là chị em ngồi học cùng và kiểm tra bài vở của các con. Bao gồm lần, trong những lúc mẹ đi thăm một học viên bị ốm, đồng đội tôi quấn chăn học bài xích cho đỡ lạnh rồi ngủ thiếp đi, mẹ về lúc nào ko hay. Người mẹ bắt hai đứa buộc phải thức dậy học bài xích tiếp. Tôi năn nỉ chị em để sáng mai dậy sớm học nhưng mẹ bảo việc lúc này chớ nhằm ngày mai. Bà bầu rửa mặt mang lại hai bằng hữu tỉnh ngủ rồi hướng dẫn giải pháp giải những việc khó. Lòng con trẻ của mình lúc ấy nào tất cả hiểu hết được tình thương sâu sát của mẹ cho nên tôi cứ ngầm oán thù trách là chị em chẳng thương con.
Lên lớp Sáu, tôi thi đỗ vào trường chăm của tỉnh, cách xa bên mấy chục cây số. Từng tuần, người mẹ đều đánh đấm xe đến thăm với mang đến tôi hầu hết món ăn mà tôi thích. Chị em lo từng lọ dầu, viên thuốc, hộp kem tấn công răng… cho đến chiếc khăn mặt, cỗ quần áo… thời gian ấy, tôi mới rưng rưng xúc động, nhận biết rằng chị em thương mình biết chừng nào! không ít lần, tôi thoái chí trước những việc khó. Hầu hết lúc ấy, lời mẹ dạy lại văng vẳng mặt tai, thúc giục, cổ vũ tôi cầm cố gắng: “Có công mài sắt bao gồm ngày đề xuất kim”. “Trong thành công, chỉ tất cả 1% là sự thông minh, còn 99% là những giọt mồ hôi và nước mắt”. “Chiến thắng bạn dạng thân mình là tương đối khó nhất”. “Kiên trì, nhẫn nhịn là bà bầu thành công”… Xa nhà, tôi mới hiểu rõ sâu xa nỗi vất vả gớm ghê của mẹ.

Kể về một người thân trong gia đình ( bố, mẹ, chú, dì…..) của em lớp 2

Trong gia đình, người giành cho em các tình cảm duy nhất là bà. Bà của em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn tồn tại minh mẫn và khỏe mạnh. Bà có mái tóc bội bạc trắng, chỉ từ điểm vài gai tóc đen. Bà gồm khuôn mặt vô cùng phúc hậu, dù đã có rất nhiều nếp nhăn. Đôi đôi mắt bà không hề sáng rõ nên mỗi khi xem ti vi, bà thường yêu cầu đeo kính. Bà em tính tình nghiêm nhặt nhưng vơi dàng. Em được bà chăm sóc rất tận tình, bà lo từng bữa tiệc giấc ngủ cho em, cứ chiều làm sao em tới trường về, cũng khá được bà đến khi thì một chiếc bánh giò, dịp thì bà vẫn pha sẵn một cốc nước cam mang đến em uống, bà bảo đến lớp về mệt nhọc nên ăn uống một ít gì đấy cho đỡ đói. Bao gồm cái gì ngon bà cũng để phần mang lại em. Mỗi một khi đi ngủ, em lại được nghe bà nhắc chuyện: làm sao lọ lem, làm sao tiên cá…. Bà là kho cổ tích của em. Em cực kỳ yêu bà.