"Ngọa Long - Phượng Sồ, được 1 trong hai hoàn toàn có thể an thiên hạ" là câu nói danh tiếng thời Tam Quốc. Lưu giữ Bị "kiêm đắc Long Phượng", song thiên hạ vẫn tuột ngoài tay Thục Hán.

Bạn đang xem: Phượng tàn phi cẩm tú thiên hạ


Bộ tiểu thuyết "Tam Quốc diễn nghĩa" của La tiệm Trung thể hiện Gia cát Lượng với Bàng Thống là nhì mưu sĩ mặt hàng đầu, mệnh danh "Long Phượng".

Ẩn sĩ thời Tam Quốc tứ Mã Huy từng tán thưởng hai bạn - "Ngọa Long (Gia cát Lượng) - Phượng Sồ (Bàng Thống), được 1 trong các hai người, hoàn toàn có thể an định thiên hạ".

Như vậy, giữ Bị một tay thiết lập "cả Long lẫn Phượng", cớ sao cõi trần vẫn tuột khỏi tay Thục Hán?

Tam Quốc tứ đại danh sĩ


*

"Tam Quốc diễn nghĩa" của La quán Trung diễn tả Gia cat Lượng và Bàng Thống là hai bậc kỳ tài số 1 Tam Quốc.


Trong "Tam Quốc diễn nghĩa" mãi sau một mọt quan hệ liên đới "không bình thường" giữa 4 vị danh sĩ: Trình Dục, từ bỏ Thứ, Gia cat Lượng cùng Bàng Thống.

Bốn nhân thứ này được đánh giá là "có phần hệt như bạn đồng môn", cơ mà sự đồng bộ của họ được biết chỉ số lượng giới hạn trong phạm vi bốn tưởng triết học: từ bỏ Pháp gia đến Nho gia, tính đến Pháp - Nho kết hợp.

Cùng là hồ hết bậc kỳ tài, tuy nhiên giữa họ lại có sự đối chiếu chênh lệch rõ rệt.

Thứ nhất là phạm trù thời gian. Một trong những nghiên cứu phản hồi rằng, tiêu chuẩn chỉnh của "cao nhân" là khả năng nhìn xa trông rộng, điềm tĩnh, không gấp rút "lạc vào hồng trần".

Theo đó, thứ tự "xuất sơn" của 4 nhân vật dụng trên lần lượt là Trình Dục, trường đoản cú Thứ, Gia cát Lượng.

Bàng Thống là người có xuất vạc điểm muộn nhất.

Thứ nhì là phạm trù ko gian. Cũng theo đánh giá trên, tiêu chuẩn chỉnh so sánh chính là năng lực cai quản dựa bên trên phạm vi. Bởi vậy mới có cách nói: tuấn kiệt mười dặm, trăm dặm, nghìn dặm.

Chiến công "đầu tay" của bộ tứ này cũng giống như vậy. Trình Dục đem được thị xã Đông A, từ bỏ Thứ mang Phàn Thành, Gia mèo Lượng chiếm được Kinh Châu.

Bàng Thống ra tay đem cả Tây Xuyên.

Tuy nhiên, bên trên thực tế, thành công cả đời của Trình Dục, Khổng Minh lại quá xa đối với Từ Thứ, Bàng Thống. Nguyên nhân còn khởi đầu từ phạm trù so sánh thứ 3 - bao gồm trị.

Hai phạm trù so sánh trước tiên đều dựa vào cơ sở năng lực và tứ tưởng lòng tin của bạn dạng thân nhân vật.

Nhưng vào "thực chiến" luôn tồn tại những người thông minh chấp nhận đi ngược lại đạo lý trung - hiếu - tín - nghĩa để đạt mục đích.

Trình Dục, Khổng Minh là rất nhiều mưu sĩ có "đầu óc chính trị" sáng suốt rộng so với đám Từ, Bàng. Đây cũng là nguyên nhân giúp họ gồm sự nghiệp xán lạn rộng 2 người còn lại.


*

Theo những review hiện đại, Bàng Thống ngay từ trên đầu đã "toàn vai trung phong toàn ý" trung thành với giữ Bị.

Ông tham gia Đông Ngô nhằm mục đích mục đích "nội ứng ngoại hợp" cùng với Khổng Minh, từ bỏ Thứ, góp liên minh lưu lại Bị - Tôn Quyền giành thành công tại Xích Bích, thông qua đó xoay đưa cục diện đối với Lưu Bị, trước đó vốn siêu tệ hại.

Sau khi kết thúc đại chiến Xích Bích, Bàng Thống về đầu quân đến Lưu Bị.

Thậm chí, ông cũng chuẩn bị sẵn sàng "đi lên từ vị trí thấp nhất", chứ không cần đem thư tiến cử của Khổng Minh, Lỗ Túc ra làm cực nhọc Lưu.

Quả nhiên, "chân tài thực học" của Bàng Thống không khiến Lưu Bị thất vọng. Ngay cả Khổng Minh cũng nhã nhặn nói rằng Phượng Sồ "tài xuất sắc hơn mình mười lần".

Khổng Minh tiến cử Bàng Thống, sau lại mong phế Bàng Thống

Gia cát Lượng giúp lưu giữ Bị mang được ghê Châu, nhưng lại khi đối diện với "đất dữ" Tây Xuyên cũng bắt buộc bó tay.

Vừa không thể khuyên lưu Bị "trở mặt" với lưu giữ Chương, lại không dám tái diễn "Xích Bích đại chiến" cùng với Tây Xuyên, Khổng Minh bắt buộc mượn cớ tới Đông Ngô viếng ngao du để ước cứu Bàng Thống.

Về sau, Ngọa Long Khổng Minh trấn thủ ghê Châu, trong những lúc Phượng Sồ Bàng Thống tiến công Tây Xuyên, hai ông biến đổi tả hữu tâm đầu ý hợp của lưu giữ Bị.

So sánh thực lực giữa Bàng Thống và Gia mèo Lượng vẫn chính là chủ đề tranh luận không có hồi kết của các học đưa đương đại.

Luồng ý kiến nói Bàng Thống năng lực hơn Khổng Minh mang đến rằng, về võ công, Bàng Thống chỉ sử dụng 2 "tướng già" là Hoàng Trung, Ngụy Diên đã có thể phá vây ở Tây Xuyên.

Tuy nhiên, vào thời gian chiến dịch Tây Xuyên sắp tới "đại công cáo thành" thì tình hình đã xuất hiện thêm "đột biến". Theo rất nhiều tài liệu nhằm lại, Khổng Minh đã gửi cho Bàng Thống một lá thư "đe dọa".

Gia mèo Lượng tận dụng lòng trung thành của Bàng Thống so với Lưu Bị cũng như sự ưu ái của Lưu đối với Bàng để khiến cho Lưu Bị dao động, con gián tiếp dẫn tới chết choc của Bàng Thống về sau.


*

Ngọa Long - Phượng Sồ mâu thuẫn, giữ Bị tiến thoái lưỡng nan

Trong thư gửi giữ Bị, Gia cát Lượng mượn chuyện "quan gần cạnh tinh tượng" lành không nhiều dữ các để khuyên giữ Bị lui quân, trong những lúc Bàng Thống cũng "chiêm tinh" mà lại nêu ra quan điểm trái ngược.

Vấn đề mâu thuẫn ý kiến giữa Ngọa Long - Phượng Sồ khiến Lưu Bị chạm chán khó khăn khủng trong việc ra quyết định chiến lược sinh sống Tây Xuyên.

Một mặt, Lưu vô cùng ưu ai mưu thần quân sự tài năng Bàng Thống, mặt khác cũng vô cùng tin cậy Gia mèo Khổng Minh "liệu sự như thần".

Về sau, để bảo toàn lực lượng, giữ Bị đành phải ra quyết định lui về gớm Châu.

Để khuyên nhủ giải Bàng Thống vốn công ty chiến, lưu giữ Bị nói cùng với Bàng - "Ta nằm mộng thấy thần nhân cầm thiết bổng đánh vào tay phải, ngủ dậy vẫn còn đấy thấy đau. Liệu gồm phải điềm dữ chăng?"

Bàng Thống vốn tính khảng khái, đặc trưng không tin chuyện điềm báo, do đó thẳng thắn đáp lại - "Tráng sĩ ra trận bị yêu quý là chuyện thường, chủ công hà tất bắt buộc đa nghi chuyện mộng mị?"

"Chủ công bị Khổng Minh đậy mắt. Bạn này cũng vì không thích Thống độc chiếm phần đại công yêu cầu mới cố gắng tình khiến chủ công nghi kỵ cơ mà thôi.

Lòng nghi kỵ thành giấc mộng, chứ nào gồm điềm xấu gì?

Thống rút ruột rút gan, ao ước chủ công chớ nói thêm mà buộc phải sớm quyết ngày tiến công".

Những phát ngôn của Bàng Thống thời đặc điểm đó được những nhà sử học đương đại reviews là "vượt qua tầm học thức của thời đại".

Xem thêm: Top 11 Bài Phân Tích Vội Vàng Của Xuân Diệu Siêu Hay Nhất, Bài Thơ Vội Vàng (Xuân Diệu)

Tuy nhiên, khi Bàng Thống nói ra đa số lời khảng khái của mình, cũng là lúc lòng trung của ông so với Lưu Bị "tuột dốc không phanh".

Phượng Sồ đã không còn muốn dốc lòng tận tụy vày Lưu nữa. Song bi kịch của ông cũng tới từ đây, vì chưng Bàng Thống luôn luôn tôn sùng tư tưởng trung nghĩa, trung thành với chủ tuyệt đối.

Nhìn thấu giữ Bị, Bàng Thống lấy cái chết để "nhượng hiền"



Trong "Tam Quốc diễn nghĩa", những mưu sĩ thường khôn xiết ít nhắc tới cái bị tiêu diệt trong lời thề của mình. Một khi chữ "chết" được buông ra, rất có thể nhân vật đó đã có động cơ để kết thúc sự sống.

Ví dụ, Quách Gia vẫn nói cùng với Tào túa khi bắc phạt - "Mỗ cảm kích đại ân của vượt tướng, đến bị tiêu diệt cũng không báo đáp hết được". Sau đó, Quách Gia bệnh mất.

Tương tự, Bàng Thống biết tới "không còn trung khu huyết" với lưu Bị, tuy nhiên vẫn yêu cầu sống tuân theo ưng ý trung nghĩa mà bạn dạng thân theo đuổi.

Giống với Quách Gia, Bàng Thống cũng đặt tiền đồ vật của nước nhà cao rộng sinh tử cá nhân.

Dù Quách Gia đo đắn Lưu Bị là fan ra sao, tuy vậy ông tin tưởng rằng đường lối bao gồm trị Nho gia của Thục Hán là ưu tú hơn Pháp gia của Tào Tháo.

Bàng Thống cũng vậy, tuy vậy ông không thể xác minh Gia cát Lượng đã dẫn dắt lưu Bị tới đâu trong tương lai, tuy vậy ông tin cẩn "Nho - Pháp kết hợp" của Lượng cao hơn so với đường lối Nho gia của Lưu.

Bàng Thống được reviews rất cao làm việc lòng trung thành.

Đây cũng đó là điểm khiến Bàng ko lựa chọn con đường đấu đá với Khổng Minh, mà ra quyết định dùng tử vong để "nhường" Gia cát Lượng.

Động cơ của Bàng Thống được so sánh gồm một trong những điểm.

Thứ nhất, nhằm đảm bảo an toàn tôn nghiêm của bạn dạng thân, thà "da con ngữa bọc thây" chứ không hề "đào ngũ".

Trên lý thuyết, Bàng Thống trả toàn có thể vâng lời giữ Bị cùng lui quân sống Tây Xuyên nhằm bảo toàn tính mệnh, tuy vậy ông không làm như vậy. Đây cũng chính là điểm khác hoàn toàn lớn độc nhất trong tính biện pháp của Lưu cùng Bàng.

Thứ hai, Bàng Thống vì ước ao "bảo vệ" Gia cát Lượng bắt buộc đã "đẩy" chiếc chết của bản thân về phía lưu giữ Bị.

Bàng Thống hiểu rằng Lưu Bị khôn xiết mê tín, phải mới phụ thuộc sự niềm nở của giữ Bị để khiến cho Lưu đổi ngựa cho mình.

Bàng Thống cưỡi con ngữa của Lưu không chỉ là "gặp nạn" chết rất nhanh, cơ mà tội lỗi cũng đổ lên đầu giữ Bị.

Như vậy, lưu giữ Bị sẽ không thể khép tội Khổng Minh.

Thực chất, "thần nhân" trong giấc mơ của Lưu cho biết Lưu Bị rõ ràng đã bao gồm sự nghi vấn Gia mèo Lượng. Đối cùng với Lưu, fan được gọi là "thần nhân" chỉ bao gồm Gia mèo Khổng Minh.

Thứ ba, Bàng Thống chọn địa điểm "ra đi" là đèo Lạc Phượng (ngầm ý Phượng Sồ vấp ngã xuống sống đây) cũng để yên ủi Lưu Bị rằng "số mệnh đã đến lúc chết, Lưu không nên quá trường đoản cú trách".

Thứ tư, Bàng Thống cầm ý đẩy Ngụy Diên ra chi phí tuyến, vào khi phiên bản thân lãnh đạo hậu quân vốn chạm chán nhiều nguy nan hơn.


*

Các công ty phân tích mang đến rằng, Bàng muốn gửi một thông điệp "thật rõ ràng" cho tới Gia cat Lượng rằng "ta cam trung tâm tình nguyện nhường công phu và địa vị, chứ chưa hẳn chết vào tay Khổng Minh, cũng không hẳn không quan sát ra mưu chước của Khổng Minh".

Căn cứ vào so sánh trên thì ko thể kết tội Khổng Minh là người chịu trách nhiệm về tử vong của Bàng Thống. Điều Lượng có tác dụng chỉ là 1 trong những đòn chổ chính giữa lý so với Lưu Bị, nhằm mục đích đạt mục tiêu của mình.

Tuy nhiên, chiêu này của Khổng Minh ngược lại đã khiến cho Bàng Thống nhìn thấu sự "ngu nhân, lẩn thẩn nghĩa cùng ngu tín" của lưu Bị, qua đó ra quyết định dùng chết choc để trường đoản cú bỏ vấn đề phò tá Lưu.

Có những ý kiến comment cho rằng, với khả năng quân sự điều khiển và tinh chỉnh "thiên binh vạn mã" của mình, nếu như Bàng Thống không định tự liền kề thì cho mặc dù cho là cao nhân tầm khuôn khổ Quách Gia cũng chưa chắc vượt mặt được ông.

Thêm vào đó, tại đèo Lạc Phượng, mặc dù Bàng Thống chẳng thể đánh win thì cũng thừa kỹ năng bảo toàn tính mạng, khi chủ soái Tây Xuyên Trương Nhiệm chỉ là 1 trong nhân trang bị vô danh.

Ngày nay, những học giả china vẫn nên cảm thấy "ngỡ ngàng" trước thực tiễn rằng đằng sau cái chết "loạn tiễn xuyên tâm" lại là cả một kế sách tinh tướng được Phượng Sồ một tay sắp tới đặt.

Không nghi ngờ gì, Bàng Thống là bạn duy nhất gồm đủ tài cán "đả thông" khu đất Thục.

Cũng bao gồm Bàng Thống bắt đầu đủ sáng suốt và sắc sảo để chuyển giao quyền lực tối cao lại đến Khổng Minh "tài trí thấp hơn một bậc, chí hướng cao hơn nữa một bậc".

Ngọa Long học Phượng Sồ, thiên hạ về mình Tư Mã gia


Bàng Thống ko còn, nhưng bao gồm quan điểm nhận định rằng tư tưởng của ông vẫn để lại ảnh hưởng sâu sắc đẹp tới Gia cát Lượng.

Quan đặc điểm này được nêu ra dựa trên những hành động cụ thể của Khổng Minh, biết đến "mang tính chất ly khai và làm cho suy yếu" gia thế Lưu Bị: điều cồn Trương Phi - Triệu Vân đi vị trí khác, chỉ duy trì Quan Vũ trấn thủ tởm Châu, từ bỏ đó phân chia rẽ bộ cha Lưu - quan tiền - Trương.

Sau này, Khổng Minh ko phụ sự kỳ vọng của Bàng Thống, sẽ thi hành tổ chức chính quyền "Nho - Pháp kết hợp" trên Tây Xuyên.

Quan trọng hơn, về sau khi Gia cát Lượng lâm vào tình thế tình nỗ lực tiến thoái lưỡng nan như Bàng Thống, ông cũng học theo cách làm lý trí của Bàng: trung thành với Thục Hán, song sau cùng vẫn "giao thiên hạ" vào tay họ tư Mã.

Người ta vẫn nghi hoặc, lưu giữ Bị "Long - Phượng kiêm đắc", vày sao vẫn không "an thiên hạ"?

Có chủ ý cho rằng tại sao chính bởi vì Lưu Bị "chỉ sờ được lông phượng, đuôi rồng", chứ chưa từng thực sự "sở hữu" Ngọa Long - Phượng Sồ.

Nhân trang bị duy nhất được tấn công giá có chức năng "đằng long giá chỉ phượng" đó là Tư Mã Chiêu. Tả hữu của Chiêu là Đặng Ngải, bình thường Hội là 2 tín đồ được ví cùng với cặp Khổng Minh - Bàng Thống của Thục.

Lịch sử china vẫn gồm câu "Long phượng thường xuyên thấy, nhưng chủ công biết an dương gian không thường xuyên gặp".


TQ: cục phó lộ ảnh "thác loạn", tố bị tắc thư "gài bẫy" ráng giới mừng rỡ của những trùm ma túy trong đơn vị tù Philippines Tam Quốc mưu thần: Quách tài sản cao vượt Gia cát Lượng?