Nguyền mong muốn thân cận minh sư, quả nhân tình Đề một đêm nhưng chín. Phúc gặp tình cờ tri thức, hoa Ưu Đàm mấy kiếp đâm bông.

Bạn đang xem: Ánh Sáng Từ Bi (3)


*
Trang chủThư ViệnSám văn
*

Ánh sáng từ bi - Phần 3


Ánh sáng sủa từ bi - Phần 3

*****

công ty tu thì nên làm lành,

Trọng điều phước đức hơn danh lợi trần.

Tu đến minh mẫn tinh thần,

Sáng hơn kẻ tục muôn phần là tu.

Tu còn trung ương trí mờ lu,

tại người chưa được tóm thu vọng trần.

đề nghị cho đoan chủ yếu nhơn thân,

1200. Trong tim bình tĩnh xét cân phần nhiều điều.

phần lớn gì còn tồn tại bao nhiêu,

trường đoản cú mình thấu hiểu chẳng điều như thế nào sai.

lấy tâm ách thống trị bên ngoài,

Đừng cho ngoại đồ gia dụng đọa đày trong tâm.

Vọng tình như đá nam châm,

Cảnh trần như sắt cho gần hút ngay.

Cảnh coi tình chẳng đụng lay,

là vấn đề rất cạnh tranh xưa nay ít người.

việc chi dù khó mấy mươi,

1210. Lòng bạn nhứt quyết rốt rồi cũng nên.

người tu cần phải có chí bền,

chạm mặt bao thử thách cũng nên kiên trì.

ngày nay được biết qui y,

là do tiền kiếp sẽ đi đường lành.

Tu thêm nhứt định đang thành,

cũng tương tự giàu gồm nhờ dành nhiều năm.

Đạo thành rõ mọt huyền thâm,

Như mù được sáng không còn lầm mặt đường đi.

Sự vui còn có chi bì,

1220. Chúng sanh còn hổ hang nỗi gì cúng ơ.

Ngồi ko nói câu hỏi thiên cơ,

Đâu bằng độ nỗ lực được nhờ vào áo cơm.

mặc dù cho bận việc sớm hôm,

trong thâm tâm cũng chớ quên dân nghèo nàn.

Tu cho tiện ích thế gian,

Xin đừng tu quăng quật xóm xóm bơ vơ.

Giúp fan chớ lựa thân sơ,

làm cho ơn chớ có lúc nào kể ơn.

Ở cho đáng mặt hiền khô nhơn,

1230. Kẻ xa cũng mến fan gần các ưa.

phần lớn lời chửi rủa bắt buộc chừa,

Nói năng thêm giảm trây trua cũng đừng.

1 mình trong tư vách vừng,

Vẫn coi như trước Triều Thần nghiêm trang.

tránh việc nói bướng nói càng,

Đồng thời cũng giữ ung dung dung nghi.

trong trái tim còn tưởng quấy chi,

Trừ hoàn thành chớ nhằm thật thi ra ngoài.

mỗi một khi tâm vọng trừ ngay,

1240. Tức nhiên hành động hại tai không còn.

lưu giữ câu nước chảy đá mòn,

thường nhật biết sửa lỗi còn vào đâu?

tín đồ thường hăng hái buổi đầu,

Sau rồi lơ lãng khác nào lửa rơm.

trong nhà ước ao có hoa thơm,

không trồng chẳng tưới hoa đơm bao giờ.

Lập trang chỉ tất cả để thờ,

Chẳng lo bái bái bao giờ trang linh.

Tu hành nhưng mà thiếu đức tin,

1250. Để đến ma quỉ dỗ dành con đường cong.

Tu theo hướng gió phần đông,

Gìn tâm cứng tợ sắt đồng ít ai.

nguyên nhân tu bỏ tu hoài,

mà không thành Phật tại tuyệt tu càng.

Tu không nhứt định con đàng,

Đàng nào cũng muốn bước sang trọng uổng đời.

nhiều người dân nào khác nhỏ dơi,

tía hồi làm cho chuột ba hồi làm chim.

yêu đương đời chẳng nỡ ngồi im,

1260. Nhỏ ơi ! cùng Phật lo tìm cứu vãn dân.

Mặc đến nắng Sở mưa Tần,

tự bi vẫn để gót chân mọi cùng.

Ngày nào còn kẻ lao lung,

tín đồ tu chưa được toại lòng ớ con.

biển non có những lúc cạn mòn,

Tình-yêu-nhân-loại vẫn còn luôn khi.

Thuyền tự xuôi ngược cứ đi,

Vớt mang lại hết khách lâm nguy thân giòng.

trường đoản cú bi tình ấy mênh mông,

1270. Mãi lo đắp lạnh quạt nồng cho dân.

Tu không trợ giúp thôn lân,

Chữ tu ấy gồm ai phải làm chi.

hơi khuyên nhủ những tăng ni,

đừng nên yếm cầm cố hãy đi độ người.

Đang cơn ách nước tai trời,

Ngồi yên ổn tụng niệm sao rồi chữ tu.

Ví dầu mất buổi công phu,

góp đời được lợi chữ tu cũng tròn.

riêng biệt mình mặc đẹp ăn ngon,

1280. Còn bạn đói rách nát lòng son đâu đành.

Thấy ai khổ biết rượu cồn tình,

không lần chuỗi hột cũng thành Phật Tiên.

Khởi trung tâm lành cực nhọc vô biên,

bạn nào đã có được Thần Tiên chẳng phàm.

Rán làm những bài toán khó làm,

Quỉ Thần nể mặt nỗ lực phàm tránh oai.

Hứa làm gì chớ nhằm sai,

Nguyện tu thì đề xuất thường ngày lo tu,

Nếu trung tâm còn thấy mờ lu,

1290. Phải bắt buộc tịnh niệm cần lao thêm dày.

lúc lòng nghĩ quấy trừ ngay,

Quấy không hề vọng huệ khai ra liền.

Hết trung ương tưởng quấy là Tiên,

Còn trọng tâm tưởng quấy là miền trằn gian.

ngàn năm rừng bụi vứt hoang,

Chỉ trong chốc lát phá vỡ dễ gì.

giả dụ không cần cù kiên trì,

Loạn trung khu kia có dễ gì bình xong.

Giặc nào bởi thứ giặc lòng,

1300. Lúc nào thì cũng đánh chớ không lúc ngừng.

đề xuất lo dè dặt canh chừng,

Hớ hinh một tí địch quân nó vào.

Thói quen bắt buộc trừ mau,

Đừng mang lại tật xấu nó vào ở lâu.

trong tim có Phật rán cầu,

Phật chổ chính giữa thấy được đạo mầu triệu chứng khai.

Chớ tu ỷ lại Phật ngoài,

Mà cần phải kiếm Như Lai vào lòng.

Nếu không tìm thấy Phật trong,

1310. Phật ngoài cũng sẽ khó ước ao lại gần.

Hãy phải tự-chủ-tinh-thần,

Đừng mang đến vật chất xa gần khiến cho sai.

chỉ đạo được cả trong ngoài,

hoàn toàn an lạc đầy đủ đầy tự do.

Cái thai vũ trụ thật to,

tuy vậy tâm tín đồ lấy đọ so hèn gì.

Tâm không có sắc color chi,

Chấp nơi màu sắc dễ gì thấy tâm.

trong khi đi ngồi đứng nằm,

1320. Từ bỏ mình phản nghịch chiếu coi tâm nuốm nào.

Bổn tâm vốn chẳng ra vào,

Đã không trên dưới sắc màu sắc cũng không.

Thấy tâm buộc phải thấy bằng lòng,

quăng quật lòng thì chớ có hòng thấy tâm.

bé ơi ! muốn rõ huyền thâm,

làm mai ấy rán kiếm tầm đến ra.

Tự làm chớ cậy fan ta,

vị rằng thành Phật thành ma tại mình.

cực nhọc ngăn lục dục thất tình,

1330. Cố ngăn sẽ được cố gìn thì nên.

Có điều cần nhớ chớ quên,

rộng nhau ở một chữ bền nhưng mà thôi.

ni chưa kết thúc được thì mơi,

Mơi không thì kiểu mốt cũng rồi chẳng không.

thích hợp Ca cũng đề xuất dày công,

Chớ không có được lục thông tức thời.

Thiện phái nam tín thanh nữ khắp nơi,

Cũng buộc phải lấy đó để soi không lầm.

Tu hành đã đạt được nhứt tâm,

1340. Thành công chắc chắn rằng như núm trong tay.

Tu lâu ko kiến Phật đài,

vị tu cửa miệng chẳng giỏi tu lòng.

đã tạo ra chỉ tất cả một đồng,

muốn vào cả vạn tiền công tiền lời.

mới vừa lạy Phật ban mơi,

Kế chiều đó ước ao được ngồi Tòa sen.

Ở trần gian sảo đã quen,

khi vào cửa Phật cũng bèn dối luôn,

Thấy đời tu dối thêm buồn,

1350. Gạt tín đồ còn mong mỏi gạt luôn luôn Phật Trời.

bạn tu người khỏi khổ đời,

Lợi đưa ra cho Phật mà bạn kể công.

Tu thì phải nhớ thành lòng,

Dối tu thêm tội đừng hòng vãng sanh.

ngoại trừ đời đủ lối cạnh tranh,

trong chùa có một đường lành cơ mà thôi.

không tu gian trá đành rồi,

lúc tu thì đề xuất ra người hiền lương.

Cá không ăn uống muối cá ươn,

1360. Người không nghe Phật người vương khổ nàn,

đơn vị tu chớ có ham sang,

bắt buộc ham có tác dụng phước có tác dụng doan cho đời.

lịch sự không chấm dứt nghiệp luân hồi,

Phước làm cho được hết kiếp bạn trầm luân.

bọn chúng sanh chớ có ngại ngần,

thật tu đang chẳng mất phần tương lai,

sống trong thời đại hiện nay,

Biết tu hành, biết lạt chay không nhiều người.

vì vậy kẻ biết tỉnh hồi,

1370. Thiệt là của quí quà mười cực nhọc so.

bé ơi ! cùng Phật toan lo,

fan nào không biết nhắc mang lại họ tường.

Chợ đời đủ đồ vật ghen tương,

Đâu bằng cửa đạo dịu dàng một tình.

Đời mưu lo sống riêng biệt mình,

Đạo luôn xây dựng độc lập sống chung.

Đời lo xác giết thung dung,

Đạo xung quanh xác giết còn trong tinh thần.

Đời lo thân chẳng yên thân,

1380. Đạo vui thể chất ý thức cũng vui.

Đời sau khoản thời gian chết là rồi,

Đạo sau khi chết còn ngồi Tòa sen,

Đời bên trong bức màn đen,

Đạo thoát khỏi giếng nhìn xem bầu trời.

Đời giỏi vướng mắc ko rời.

Đạo luôn siêu thoát phần lớn nơi buộc ràng,

Đời thường ăn ở tham gian,

Đạo lúc nào cũng giữ đường thẳng ngay.

Đời lo cửa đóng then gài,

1390. Đạo thì mở rộng cửa không tính cửa trong.

Đời hay đối xử bé lòng,

Đạo thường mang dạ khoan hồng đồ vật tha.

Đời hay gây ít lúc hòa,

Đạo thường hòa chẳng mong muốn nhà nào gây.

Đời hay minh bạch đó đây,

Đạo xem như thể chơn tay ruột rà.

Đời bởi mình hại tín đồ ta,

Đạo vì tín đồ dám bỏ qua thân mình.

Đời giỏi hỗn loạn gia đình,

1400. Đạo luôn ngăn nắp biệt lập trong nhà.

Đời thường nhỏ ngỗ nghịch cha,

Đạo thì phụ tử hiền lành hòa luôn khi.

Đời hay ăn uống nói vô nghì,

Đạo lúc nào cũng nhu mì ngữ ngôn.

Đời thường xuyên tự đắc từ bỏ tôn,

Đạo luôn khiêm nhượng cho dù khôn hơn người.

Đời nghe ai lỗi thì cười,

Đạo xem kẻ quấy kiếm lời nhủ khuyên.

Đời hay khinh nghĩa trọng tiền,

1410. Đạo thì trọng nghĩa xem yếu tiền nong.

Đời xem kẻ nạn ngồi trông,

Đạo trông ai khổ ra công giúp liền.

Đời nghe thấy lợi như điên,

Đạo nghe thấy lợi nhớ liền nghĩa nhân.

Đời thường đức hạnh không cần,

Đạo mang đến đức hạnh là phần lớn lao.

Đời tôn áo rộng nón cao,

Đạo tôn ích lợi đồng bào lên trên.

Đời thường ơn huệ hay quên,

1420. Đạo ân đang thọ lo đền đến xong.

Đời làm một chút kể công,

Đạo thành thật góp chẳng ao ước ân đền.

Đời tốt khinh dưới ganh trên,

Đạo thì trên kính dưới buộc phải đỡ đần.

Đời thường chỉ biết lo thân,

Đạo lo mang lại khắp xa gần nóng no.

Đời hay rước chớ ít cho,

Đạo cho chút lấy bởi lo phước điền.

Đời thường phân tách rẻ trơn giềng,

1430. Đạo luôn hòa phù hợp kết liên làng mạc làng.

Đời khiến lắm sự tóc tang,

Đạo có tác dụng non nước vinh quang thái bình.

Đời tuyệt thích bài toán sát sinh,

Đạo không thích sự chống kình thịt nhau.

Đời có tác dụng nhơn một số loại khổ đau,

Đạo mưu sanh chúng ở đâu cũng vui.

Đời như chỉ quấn rối nùi,

Đạo như bàn thạch được giồi thêm trơn.

Đời như cột mọt lấy sơn,

1440. Đạo như lầu ngọc bao gồm non xây thành.

Đời như bọt bong bóng nước đầu gành,

Đạo như hải dương rộng trời xanh bao tròn.

Đời làm thân phụ phải xa con,

Đạo làm bà xã biển ông chồng non được gần.

Đời xem thường việc hiếu thân,

Đạo bao giờ cũng trọng ân sinh thành.

kể sao hết việc tốt lành,

Của fan đạo đức phải hành vi ra.

phần lớn lời dạy của thích hợp Ca,

1450. Làm theo chẳng nhằm sai ngoa điều nào.

Nói ăn mà chẳng nạp năng lượng vào,

Nói cho đến chết bụng nào có no.

Vào tu vấn đề thiện không lo,

Tu cho tới đốt ra tro chẳng thành.

Chữ tu tức thì với chữ hành,

Tu không hành đúng thì đành ra ma.

ko thành vày tại tín đồ ta,

Chớ ko tại Phật mê thích Ca dạy lầm.

nhỏ ơi ! Bảo bọn chúng sanh tầm,

1460. Bao nhiêu đạo pháp vẫn phía trong dân.

Hồi đầu thấy đạo mặt chân,

Còn mê mặc dù đạo sinh hoạt gần nhưng mà xa.

Kỳ này nếu chẳng tỉnh giấc ra,

Muôn thu khó gặp gỡ để nhưng mà hồi tâm.

thân đêm trong những lúc yên nằm,

khó khăn kêu mở mắt nặng nề làm dậy ngay.

bạn nào dù ngủ mấy say,

Nghe công ty cháy cũng thức ngay ra liền.

cho dù mê lắm cuộc è duyên,

1470. Lúc nghe tới tận nỗ lực cũng yêu cầu tỉnh hồn.

Bao nhiêu hiểm độc đổ dồn,

sắp gần cho lúc trả thông thường tai nàn.

Điền viên sự sản tan hoang,

chúng sanh đâu cũng khóc than lu bù.

Xác thôi như lá mùa thu,

có không ít thứ bị tiêu diệt biết đâu mà lại lường.

tín đồ cùng nhau ghét hơn thương,

Đông tây-nam Bắc đầy con đường máu rơi,

sau thời điểm đổi đất cố kỉnh trời,

1480. Kẻ còn tồn tại trên đời thi thoảng hoi.

Nếu mặt đường chánh đạo ko noi,

Khó mong mỏi tồn tại nhằm coi lập đời,

tín đồ đi quá sức của người,

còn nếu như không oai lực Phật Trời khó ngăn.

đôi mắt phàm ko thấy quyền năng,

quyền năng đã có vô ngằn từ xưa.

gặp mặt khi hạn bắt đầu trông mưa,

hiện nay còn mạnh tín đồ chưa vái trời.

Tai cất cánh họa gởi thân vời,

1490. Trường đoản cú đâu mang lại người đời không hay.

Hễ chim thì tự nhiên và thoải mái bay,

Cá thời biết lội bao gồm sai bao giờ,

chúng sanh chớ bao gồm thờ ơ,

Hãy tìm con đường chánh để nhờ thân sau.

Đợi lúc mưa đổ ào ào,

bắt đầu lo cài đặt lá bào nhào tấm thân.

làm cho hiền nhân hậu đến bên chân,

làm hung hung dính sau sườn lưng không rời.

ham mê ai người đó mang đến chơi,

1500. Hung mà mong muốn được hiền lành mời cạnh tranh thay.

Nhân nào quả nấy không sai,

Đừng gây nghiệp dữ nên gây nghiệp lành.

Xưa ni dạy việc tu hành,

mong muốn người tránh nghiệp bất lành về sau.

Cũng bởi vì nghiệp ác khiến vào,

chúng sanh cứ mãi chuyền lao trong trần.

nay không hoàn thành ác nhân,

đã lưu ác báo đến thân mai này.

khổ thân chẳng nên phút giây,

1510. Mà là khổ ấy kéo dài vô biên.

sinh sống trong cảnh khổ triền miên,

Thức thần cho nên vì vậy đảo điên lu mờ.

bọn chúng sanh lắm kiếp ko ngờ,

hồi đó thú vật hiện nay người ta.

Khi tín đồ khi thú lúc ma,

Đều vì chưng nghiệp tạo thành sanh ra sáu đàng.

Làm bạn còn trí minh quang,

Sa vào thú vật trọn vẹn tối tăm.

Xem thêm: Top 5 Ứng Dụng Xem Tivi Chất Lượng Cao, Sắc Nét Hàng Đầu, Kênh Tv Không Giật, Không Lag

nặng nề nghe được pháp huyền thâm,

1520. Nặng nề gần chư Phật khó khăn sanh làm người.

Đọa đày biết thuở như thế nào thôi,

Thân nầy vừa tắt kế mồi thân sau.

khôn xiết thảm khốc đớn đau,

mỗi đời mỗi khổ không lẽ được vui.

Đốt bạn kế bị người thui,

nhanh chóng đi đóng quách chiều đưa vào hòm.

Nếu đem mắt huệ ra dòm,

từng sanh chúng bao gồm mỗi non xác trần.

những lần sanh mỗi bỏ thân,

1530. Tất cả ai thừa kế trường sinh bao giờ.

bọn chúng sanh vì chưng quá mê mờ,

từng nào kiếp trước hiện giờ đều quên;

ngày này có Phật gợi lên,

cũng cần nhớ lại để bền trung ương tu.

Lần nầy phá được trí ngu,

vẫn tìm thấy lộ về chầu Như Lai.

thiệt tu sẽ tiến hành thành ngay,

còn nếu không thành Phật chịu đày nuốm cho.

mong mỏi qua sông được gặp mặt đò,

1540. Lo gì chẳng được cho tới bờ mặt kia.

Mau lên thuyền nọ sắp tới lìa,

Trễ qua biết thuở nào về cho tới nơi.

Rán khuyên tín đồ gấp bé ơi,

Đời nầy tu được hơn đời ngàn xưa.

Sự tu hết sức ít tín đồ ưa,

mà ưa tu được thời trước đâu bằng.

chạm mặt muôn nghìn sự khó khăn khăn,

mà lại không thối chí Quỉ Thần cũng kinh.

Đời càng tân tiến văn minh,

1550. Người tu càng dễ dàng rung rinh tấm lòng.

Chặt gìn được chiếc tâm không,

nặng nề hơn lấy cột mà lại trồng hải dương sâu.

khó tu nhưng mà vẫn tu cầu,

bé ơi ! bạn đó nào đâu chỉ thường.

mặc dù rằng các Phật mười phương,

Cũng lấy lòng kính huống phường è gian.

Đến khi đất hóa ra vàng,

chúng sanh new biết đạo tràng là cao.

con ơi ! Lăn lóc dường bao,

1560. Thà cam băng hà chớ nghiêng ngả lòng.

Cứ đem nhân ái đại đồng,

Gieo sâu cho tận đáy lòng bọn chúng sinh.

công ty trương nhơn nhiều loại hòa bình,

Phá tan gia thế chống kình Đông Tây.

Mạng người người nào cũng như ai,

Phải cần tôn trọng chớ bay rẽ khinh.

Hại fan để lợi cho mình,

Trái bề nhơn đạo trái tình trường đoản cú bi.

Của fan mình đến chiếm đi,

1570. Của mình kẻ có kiêng gì sinh sống đâu.

Đua nhau giành giựt xé xâu,

điện thoại tư vấn khôn chớ thật là dại dột tột đời.

trực tiếp ngay ăn uống ngủ im nơi,

Vạy tà đứng ngồi nằm ngồi số đông lo.

Hòa nhau của chất đầy kho,

gây nhau chén chén nồi ơ tung tành.

Thuận nhau ăn đủ mặc lành,

Nghịch nhau bụng đói thân nai lưng nghêu ngao.

Ở đời bất luận người nào,

1580. Loại người ai ai cũng như nhau nên hòa.

Trắng đen thì cũng bạn ta,

đừng nên lấy đó làm cho đà rẻ cao.

không giống nhau khác tiếng khác màu,

Cũng đồng giá bán trị hệt nhau con người.

lấy lòng bình đẳng tốt tươi,

không nên phân biệt là fan trắng đen.

Biệt phân hành vi dữ hiền,

nhỏ người ai cũng đồng quyền như ai.

tránh việc lợi dụng quyền oai,

1590. Nhẫn tâm đàn áp khiến cho sai fan nào.

chỉ cần giúp đỡ lẫn nhau,

cho người nào cũng đầy đủ áo cơm.

việc làm nầy rất đề xuất thơm,

Ước mong người nào cũng sẵn lòng có tác dụng theo.

bao nhiêu tang tóc cực nhọc nghèo,

không còn duyên cớ dính đeo con người.

new nghe qua chớ gấp cười,

Thử có tác dụng sẽ thấy giỏi tươi ngần nào.

Biết tôn quyền lợi như nhau,

1600. Thì chưa tới nổi ngày tiết đào tuôn rơi.

Đừng coi của to hơn người,

Chẳng lúc nào có tơi bời nước non.

Nghĩa còn tiền bạc sẽ còn,

Nghĩa tiêu may mắn tài lộc cũng mòn tiêu theo.

Nghèo tiền câu hỏi nghĩa chớ nghèo,

tiền nghèo người mến, nghĩa nghèo người xa.

Nghèo tiền hoàn toàn có thể kiếm ra,

Còn nghèo việc nghĩa nặng nề mà lập thân.

tức là tế cụ an dân,

1610. Giúp người hữu sự không buộc phải lợi chi.

ngôn từ hoặc làm việc hành vi,

Cũng đều rất có thể cứu nguy đến người.

Phải phải tùy thời gian tùy nơi,

Để dùng câu hỏi nghĩa mang lại đời dựa vào ra.

Ở trong làng mạc hội người ta,

Rất nên lấy nghĩa để mà lại đối nhau.

nơi nào đạo nghĩa được cao,

Thì là nơi ấy xáo xào vẫn không.

Đời càng lắm việc bất công,

1620. Thì là việc nghĩa càng trông cậy nhiều.

tín đồ càng ngộ ra bấy nhiêu,

Càng làm việc nghĩa thêm nhiều hơn nữa xưa.

Kẻ cho mình bực Đại Thừa,

coi thường câu hỏi nghĩa là không đúng đường.

Nghĩa không kém tám Đại Vương,

nếu cho việc nghĩa tầm thường là sai.

Đạo cùng rất nghĩa không hai,

phân chia hai đạo tức là sai con đường lành.

Đạo mà tất cả nghĩa bắt đầu thành,

1630. Nghĩa càng được rộng đạo lành càng tươi.

Giữa fan đối xử cùng với người,

Càng các đạo nghĩa thì đời càng thanh.

mong mỏi danh buộc phải giữ chánh danh,

nếu danh ko chánh họa sanh cho mình.

Chánh danh ko kẻ như thế nào kình,

Tà danh dẫu tất cả giữ gìn cũng tiêu.

Chánh danh bạn đến khỏi kêu,

Tà danh hotline chẳng ai theo bao giờ.

Chánh danh dương gian được nhờ,

1640. Tà danh cõi tục như cờ tống ôn.

Chánh danh bắt đầu thật là khôn,

Tà danh chỉ gọi là phồn đại ngu.

gàn như kẻ khát uống dầu,

đần như cộng đồng bướm cất cánh vào đèn chong.

Điều bỏ ra trái với lẽ công,

bạo gan như Ông Hạng cũng ko lâu dài.

Được quyền chớ hiếp hại ai,

Hại người nhứt định quyền oai ko còn.

mang tình của chị em thương con,

1650. Để thương fan khác ân oán hờn vẫn không.

Sống trong tâm địa đức đại đồng,

trên không bi đát dưới không có ai thù.

Sáng đừng lừa gạt kẻ mù,

Khôn đừng tận dụng người gàn hơn mình.

Gạt mù vẫn hóa ra manh,

Lừa ngu có khả năng sẽ bị trở thành người ngông.

Được thông dạy dỗ kẻ chưa thông,

Vui cùng đồng hưởng khổ cùng đồng chia.

người mẹ con tình ấy ko lìa,

1660. Người đâu cũng quí Trời kia cũng chiều.

Ở trên đây chẳng lựa nói nhiều,

Mấy lời trên đó tuân theo quý rồi.

gặp khi đạo nghĩa suy đồi,

Khó tìm kiếm được kẻ thương người như thân.

Thị thành cho đến thôn lân,

bạn nào có muốn lấy dân có tác dụng nề.

cơm trắng dân nhà hàng no nê,

Ơn dân chẳng trả còn tề chặt dân.

Thấy dân khổ bắt óc nùng,

1670. Ai người thiện chí cũng cần phải ra tay.

không dân cũng chẳng bao gồm ai,

Dân là trụ cốt chớ vì đạp dân.

fan nào mong được lập thân,

Phải nên sống sát với dân chớ rời.

Lòng dân tức thị lòng trời,

Được dân cỗ vũ thì đời thành công.

câu hỏi càng lớn tợ núi sông,

thì càng phải sống lấy được lòng nhơn dân.

có dân theo ngoại trừ thân,

1680. Không cần phải có phép Thần cũng nên.

trường hợp dân chẳng đứng kề bên,

Phép thần bao gồm cũng tránh việc công gì.

Dân như thể nước không giống chi,

Nước không đang chẳng trang bị gì còn sanh.

những người dân muốn lập công danh,

mà không đoái tưởng dân lành thì nguy.

Đến như các bực từ bỏ bi,

xem thường thư hùng cũng bởi chúng dân.

không dân thì đạo chẳng cần,

1690. Đạo cần là bởi gồm dân vào đời.

Chừng như thế nào dân được thảnh thơi,

Đạo không cần mở Phật Trời hết lo.

Dân còn kẻ đói người no,

Đạo buộc phải phổ biến khiến cho đồng đều.

Đạo không chỉ có miệng réo kêu,

Mà còn hỗ trợ đúng để treo gương lành.

Đời càng hy vọng việc chiến tranh,

Đạo càng cổ động tự do nhiều hơn.

Đạo làm cho khắp nhơn dân,

1700. Được cùng hòa hảo tinh thần Bắc Nam.

Ý nguyền trường hợp chửa được kham,

Thì fan hiểu đạo chưa làm chi vui.

Nghe lời Phật bắt bùi ngùi,

Thẹn mình chưa được xong rồi việc chi.

Đôi mẫu lệ chợt lâm ly,

trong tâm thấy nặng như chì muôn cân.

bao nhiêu hình ảnh xa gần,

Từ trong trí não lượt lần hiện nay ra.

giờ đồng hồ dân đến tiếng bà bầu già,

1710. Vui mỉm cười thì không nhiều khóc la thì nhiều.

Chỉ nghe đến bao gồm bấy nhiêu,

tự nhiên và thoải mái cảm thấy như nấu nung lòng.

Phật ngài như đã cảm thông,

bảo rằng bình tĩnh nơi lòng ớ con.

tuy vậy kẻ biển tín đồ non,

chổ chính giữa kia cùng một tất còn chạm chán nhau.

Cảnh đời khe khắt nhường nhịn bao,

ko mòn chí cả thế nào thì cũng nên.

người quên bản thân chớ nhằm quên,

1720. Tình cơ chẳng mất nghĩa đền được xong.

bé ơi ! Nuôi chí đại đồng,

chúng sanh đâu cũng một lòng thương yêu.

tuy vậy từ nguyện tất cả nhiều,

cứu vớt dân mà lại cũng nên chiều thời cơ.

Trước sau chỉ phương pháp một giờ,

Ngược xuôi khác hẳn đâu ngờ ớ con.

Xuôi thì muôn vấn đề được tròn,

Ngược thì trăm sự phần còn bề nhê.

Xuôi thì dễ cách ra về,

1730. Ngược thì nặng nề nối mặt đường quê mang lại liền.

bản thân xuôi người cũng khá được yên,

Ngược bản thân thì kẻ cũng điên hòn đảo đời.

Tài xuất xắc cũng chẳng qua thời.

Thuyền to lớn cũng phải xem Trời nhưng mà đi.

Trước sau lòng vẫn từ bi,

tạo an thì được chế tạo ra nguy thì đừng.

Liệu khi để bước để dừng,

Tránh đến gánh ngoài nửa chừng gãy đi.

nghìn xưa đã và đang nhiều khi,

1740. Nay đâu chỉ mới sơ kỳ ớ con.

Đợi muồi thì trái new ngon,

vội vã hái thời điểm còn non chua lè.

Hạn kỳ đã mỏng tợ the,

lạnh lòng mấy cũng nhớ đè ớ con.

Ân riêng sẽ được đáp tròn,

Nghĩa chung nếu chẳng nhằm mòn trong tâm.

Nghe lời Phật dạy khôn cùng thâm,

ghi nhớ ngay câu hỏi mấy ngàn năm qua rồi.

Thấy ngồi nhưng lại chẳng bắt buộc ngồi,

1750. Đạo xong thì mọi vấn đề đời cũng xong.

dựa vào ơn Đức Phật nhủ lòng,

Gút mây tức tốc vẹt bóng hồng lộ ra.

Động lòng nước mắt nhỏ dại sa,

Cúi đầu bái Phật như thể tạ ơn.

Xác phàm biết liệu sao hơn,

Chỉ dùng lễ của khách è đáp qua.

Trời mưa bỗng dưng nặng thêm ra,

nghe đâu thay việc trải hoa bái dường.

Cám ơn Đức Phật không lường,

1760. Đuốc Thần chẳng rọi thì con đường đâu thông.

mắt phàm tuy thấy rằng không,

nhưng lại không ấy bao gồm thần thông vô cùng.

Vách bao cửa đóng che bùng,

bỗng nhiên như đã phá tung hồi nào.

Tưởng bản thân trong giấc chiêm bao,

Cảnh không giống cảnh tạo nên đào nỗ lực gian,

phủ bao ánh sáng dịu dàng,

Một bởi vì kim sắc kim quang đứng gần.

tiếng trong trẻo tợ chuông ngân,

1770. Nói rằng sự giả với chân xa gì.

khác nào hai con mắt nhắm đi,

Nhắm thì thấy buổi tối mở thì sáng sủa ra.

Mở thì sáng sủa thấy Di Đà,

Nhắm thì về tối thấy quỉ ma loàn vào.

Thánh phàm nguồn gốc như nhau,

thực lòng ngó lại phía đằng sau thấy liền.

Ở vào tục sẵn bao gồm Tiên,

Tiên ko thấy được vị ghiền tục thân.

thức giấc ra Phật ở khôn cùng gần,

1780. Còn mê Phật sinh hoạt mấy từng xa xôi.

Tuồng đời sắp tới hạ con ơi,

Phật đang mong chờ những bạn tỉnh ra.

cách đây không lâu nơi cõi Liên Hoa,

các bông đã xếp thành Tòa sen tươi.

nguyên do ở dưới trần đời,

không ít người dân tu sắp tới về ngồi vị trí đây.

dưới trần mùi hương đốt một cây,

Tòa sen gồm một vừng mây cất cánh vào.

trung ương thanh sen được tươi màu,

1790. Khởi trung ương trọng trược sen xào héo ngay.

có sen tươi vui mỗi ngày,

có sen bắt đầu nở time rồi tàn.

Vọng tâm xứ sở trần gian,

Cánh hoa sen ở Phật đàng chuyển lay.

Sen và tín đồ chẳng bắt buộc hai,

Cũng nên lấy đó khiến cho sai vai trung phong hồn.

Ác tiêu còn thiện được tồn,

Trái mặt đường đạo đức xác hồn ra tro.

Xác tiêu còn hoàn toàn có thể lo,

1800. Hồn tiêu biết thuở nào cho huờn hồn.

Kẻ trong quả đât càn khôn,

Biết lo xác tương tự như hồn ít ai.

Cứ lo các chuyện dông dài,

Tử sanh câu hỏi lớn không nhiều người lo lường.

Bịnh đang hấp hối hận bên giường,

Thuốc không lo ngại đến lo con đường lợi danh.

Biết không sống được trường sanh,

cơ mà không chịu bỏ tánh tình tham lam.

Kể thế nào cho hết tánh phàm,

1810. Nết mặc dù đánh chết không làm thế nào quên.

bởi tham muôn họa khiến nên,

Tánh tham chưa xong chưa yên ổn sự đời.

Đông Tây lở khu đất long trời,

vì lòng tham của loài người tạo ra.

không ít người người ở ngoại trừ da,

trong tim là như thể yêu ma thú hùm.

Xô nhau vào chỗ chết chùm,

Ít ai dỡ mở gông cùm cho ai.

Thấy fan mắc nàn vỗ tay,

1820. Ko ra sức cứu hồ hết ai khốn nàn.

quá cơ nguy lập nhiều sang,

Ít ai nhân thời cơ rối loàn cứu dân.

có tài chỉ biết lo thân,

Chẳng lo cứu giúp xa gần lúc nguy.

học tập hay nhưng mà ở vô nghì,

Đâu bằng thất học mà tri đạo mầu.

Tình đời vị kỷ quá sâu,

Bao nhiêu kiến thức và kỹ năng đều chầu tánh tham.

to quyền khủng chức rộng hàm,

1830. Vị thân càng to lòng tham càng nhiều.