Em Là Gió Anh Là Mây - Em Là Gió, Anh Là Mây

Anh là người luôn luôn phiêu bạt với chẳng khi nào muốn đứng lặng tại một chỗ. Anh thích dịch rời và đưa toàn bộ mọi vẻ đẹp trên đời vào ống kính của mình. Anh luôn đi tìm kiếm cái mới lạ, khác biệt nhưng cũng chẳng quăng quật lỡ bất kể điều bé dại bé, bình dân nào. Anh yêu cuộc sống này.

Bạn đang xem: Em Là Gió Anh Là Mây - Em Là Gió

Em là người tĩnh lặng và rất có thể ngồi hàng giờ mặt những quyển sách. Em đam mê ngồi cạnh hành lang cửa số và thích hợp ngước nhìn khung trời xanh trong, thu toàn bộ những vẻ đẹp mắt vốn gồm của vạn vật thiên nhiên vào song mắt lung linh ước vọng. Em luôn luôn hài lòng với cuộc sống đời thường diễn ra trên phần đa trang tiểu thuyết, trong số những câu chữ dịu nhàng, sinh động. Em yêu nhân loại này.

*

***

Anh là Gió, em là Mây… nhưng sao từ bây giờ Gió không còn là Gió?

Anh nằm thiêm thiếp trên giường lưỡng lự được bao lâu rồi. Em cứ nắm ngồi bên giường anh, cúi đầu phát âm quyển tiểu thuyết dày cộm kê bên trên đùi, thi phảng phất lại ngước lên quan sát anh. Anh vẫn ngủ.

– Vân à, nhỏ về nghỉ ngơi đi! – một người phụ nữ trung niên open bước vào phòng.

– Dạ. Bé chào bác! – Vân cụ quyển tè thuyết đặt lên bàn rồi đứng dậy nhìn người đàn bà ấy, khẽ cúi đầu kính chào rồi trở lại nhìn anh- Anh Phong, em về nhé! sáng sủa mai em lại đến nghen.

Vân kẹp cái đánh dấu trang vào, gấp sách lại rồi để vào chiếc cặp chéo cánh của mình. Khoác áo khoác, treo cặp cẩn thận. Bà bầu anh mỉm cười, nhẹ nhàng nói.

– bác nhớ duy trì gìn sức mạnh nhé! Mai nhỏ sẽ vào mau chóng ạ.

– nhỏ cũng nạm giữ sức mạnh – mẹ anh hiền đức nhìn em – nhưng mà mai, con ở trong nhà nghỉ ngơi đến lại sức, ung dung rồi vào cũng được. Bác bỏ không sao đâu mà.

– Dạ…- em định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cúi đầu kính chào và cách ra cửa – bé biết rồi ạ. Con chào bác con về.

Em không muốn nói phần đông lời khách sáo, mọi lời từ bỏ chối. Chưng nói sao em nghe vậy. Em chưa tới sớm tuy vậy cũng không trong nhà ngủ đâu. Em còn nhiều việc phải làm cho mà.

***

Anh là Gió, em là Mây… Mây cứ trôi chậm rãi trên khung trời chờ một cơn Gió ghé thăm.

Em cẩn trọng lấy chiếc máy ảnh cơ nặng nề trịch từ vào túi ra, đeo vào cổ rồi bước đầu hành trình đi tìm kiếm cái đẹp. Từ thời điểm ngày anh ở ngủ, mơ một giấc mơ yên bình, em đã rứa máy hình ảnh lên, cầm anh đi khắp những ngõ hang cùng ngõ hẻm trong thành phố hồ chí minh ồn ào cùng náo sức nóng để tìm kiếm được những giây khắc đẹp, những khoảng thời gian ngắn đắt giá. Trước khi quen anh, em không ưa thích đi những nơi, tò mò nhiều địa điểm mà chỉ phù hợp ngồi ngơi nghỉ đâu đó mà tận tận hưởng vẻ an ninh của cuộc sống. Nhưng… anh đến, anh chỉ mang đến em bí quyết chạy quá lên, đón đầu cuộc sống. Hầu như khoảnh khắc có một không hai được anh chiều chuộng đưa vào trong tấm ảnh. Anh sẽ chỉ mang đến em biết phần lớn hạt mưa nhảy múa xung quanh đường như vậy nào, anh chứng tỏ cho em coi cánh đồng cỏ vệ sinh yêu cơn gió ra sao… Để rồi, em bỗng giật mình nhấn ra cuộc sống đời thường thực còn đẹp hẳn lên trong tiểu thuyết.

Ô kìa! Ở một góc nhỏ tuổi nào đó trong công viên, một cậu nhỏ bé đang mải ăn uống kem với lỡ tay để vuột mất một chùm bong bóng. Em khom người, đưa máy hình ảnh lên cùng trong tíc tắc, ánh mắt nuối tiếc chú ý theo chùm bóng cất cánh của cậu bé xíu đã được em thu vào vào pô ảnh. Cơ nữa! Nụ cười êm ấm của một cụ già đang ngắm nhìn những đứa cháu vây quanh bản thân đòi nghe những mẩu truyện thần tiên. Em khẽ nở một nụ cười.

– Này cô bé! – một giọng nói vang lên.

Em đứng thẳng người dậy, ngước nhìn người vừa tất cả ý bắt chuyện cùng với em, nheo mắt hóng đợi.

– Mình làm cho quen nhé! Anh tên Vũ. Em tên là gì?

Em mỉm cười khó hiểu rồi đưa tay lên ra dấu hiệu câm. Người ấy bỗng chốc sững người. Em đưa tay lên vẫy và nhanh lẹ lẫn vào đám đông.

***

Anh là Gió, em là Mây… Mây yêu thương Gió cho dù biết dẫu mai này, Gió có thể chẳng ở mặt Mây mãi mãi.

Em ngồi xuống một băng ghế đá, khẽ đấm nhè dịu chân bản thân rồi đưa mắt nhìn xung quanh. Phố vẫn lên đèn. Ánh đèn vàng ấm áp, dìu dịu và tràn trề hạnh phúc. Tín đồ người đi qua trước mắt em, tay trong tay hạnh phúc. đa số đứa trẻ em nô đùa vui vẻ rồi khi căng thẳng mệt mỏi lại chạy sà vào lòng tía mẹ. Bao nhiêu fan hạnh phúc. Em ngồi phía trên một mình. Em thầm ganh tị. Em muốn có anh mặt em ngay bây giờ nhưng ko thể.

Có cơn gió cuối thu như thế nào thổi đến. Lạnh. Em co người lại, lấy áo khoác bên ngoài từ trong cặp ra rồi mặc vào người. Dựng cao phần cổ áo nhưng sao vẫn thấy lạnh. Giá buốt. Em vòng tay tự bao bọc lấy mình và khẽ thở dài mệt nhọc. Em hy vọng đến bệnh viện thăm anh, muốn chạm chán anh tức thì bây giờ. Nhưng trong một góc nào kia của trái tim lí trí, em biết em còn vấn đề phải làm nuốm anh.

“Em lạnh lắm à?” – một tờ giấy nhỏ tuổi với nét chữ nghiêng nghiêng, mạnh mẽ xuất hiện trước mắt em.

Em ngẩng lên. Là anh Vũ. Em khẽ khước từ rồi toan đứng dậy, thường xuyên cuộc hành trình của mình mà không suy xét Vũ. Em là như thế. Em luôn thờ ơ với những người xa lạ. Anh quen thuộc được em là một trong thử thách. Thách thức của định mệnh hay thử thách của tình yêu?

– vày sao vậy? – Vũ vắt tay em kéo lại – Vân à.

Em nhìn Vũ, góc nhìn hoảng hốt xen lẫn sự kinh ngạc.

– Em học thuộc anh lớp giờ đồng hồ Trung…

Em hít một khá thật sâu, mỉm mỉm cười ngước chú ý Vũ rồi rút tay ra.

– Dạ. Em kính chào anh. Tất cả chuyện gì không ạ?

– Anh chỉ muốn bắt chuyện với em thôi – Vũ chú ý em, mỉm cười thân thiện.

– Vậy ạ? Em có chút bài toán phải đi rồi. Hứa hẹn anh lúc khác thủ thỉ nhé! – em cười cợt xa cách, nói.

Vũ khe khẽ gật đầu, định nói chuyện gì đấy nhưng rồi lại thôi. Em cúi đầu cầm cố lời chào, khẽ lách người tránh Vũ rồi bước thẳng về phía trước. Vũ chú ý theo em, thắc mắc cố nén trong thâm tâm ban nãy đã bật ra làm việc đầu môi:

– do sao em ko hỏi anh là sẽ biết tên em, nhưng mà vẫn giả vờ để làm quen với em kia chứ?

Em xoay đầu lại, quan sát xoáy trực tiếp vào hai con mắt Vũ, rung lắc đầu chậm rì rì rồi tảo người bước đi tiếp.

***

Điện thoại anh báo có tin nhắn mới. Chị em anh chú ý màn hình, khẽ thở dài rồi nỗ lực máy đi pin pin. Từ ngày anh gặp mặt tai nạn, chưa từng nào đồ vật anh tắt nguồn cả. Bởi vì mẹ anh biết, hàng ngày đều phải sở hữu một fan nhắn tin mang đến anh, hầu hết đặn. Phần nhiều tin nhắn ấy giữ đầy trong bộ lưu trữ máy, đong đầy những cảm hứng yêu thương và niềm hy vọng. Không biết khi nào anh mới có thể tỉnh dậy để đọc gần như tin nhắn này đây? bà mẹ anh không phải không muốn khuyên người ấy tự bỏ, mà cũng chính vì bao nhiêu lần khuyên, fan ấy cũng chỉ im lặng lắng nghe và kiên nhẫn chờ đợi. Không vứt cuộc.

***

Anh là Gió, em là Mây…

Sáng sớm, em vươn vai thức dậy. Một ngày new lại bắt đầu.

Em với tay lấy điện thoại cảm ứng ở đầu giường, nhắn một chiếc tin nhắn rất gần gũi vào số điện thoại cảm ứng thân thương. Em biết, sẽ không có bất kể tin nhắn vấn đáp nào cả. Mà lại em vẫn ước ao nhắn với em vẫn luôn luôn mong ngóng tin nhắn hồi âm, cho dù tất cả, chỉ là tia mong muốn rất ý muốn manh.

Nhanh nệm làm dọn dẹp vệ sinh cá nhân, thế đồ rồi em lại khoác cái cặp chéo cánh cùng cái máy ảnh và rảo bước xuống phố. Thành phố buổi sớm rất đẹp diệu kỳ. Một vẻ đẹp đẽ mới, nữ tính và quyến rũ. Em nheo mắt, nhìn góc phố này, nhìn con đường kia. Phần lớn gánh hàng rong băng cấp tốc qua biết bao con phố. Phần nhiều cô cậu học viên cất cách nhanh mang lại trường. Cuộc sống đời thường vội vã và ăn năn hả. Nhịp sống cấp tốc như lớp lớp sóng xô. Em đưa máy ảnh lên, chuyên nghiệp hóa thu vào ống kính của mình những hình hình ảnh bình thường của cuộc sống đời thường hàng ngày. Ngày nào cũng như vậy nhưng trong số những tấm ảnh em cọ ra không tồn tại tấm nào trùng tấm nào; vì cuộc sống đời thường là luôn vận động, luôn thay đổi không ngừng. “Anh ơi, bây giờ trời đẹp mắt lắm!”

Và người ấy là Mưa…

Vũ lập cập thu vào ống kính của chính bản thân mình nụ cười lẻ tẻ của em, hoặc giả kia là thú vui thanh thản độc nhất của em mà lại Vũ từng bắt gặp. Em nữ tính và trong sạch như một thiên thần trong mẩu truyện cổ tích. Em bí mật như đều áng mây trắng thanh thoả trôi ngang thai trời. Với như thế, áng mây ấy trôi vào cuộc đời Vũ. Không ồn ào. Ko nổi bật. Em cứ như tung ra, trộn lẫn vào bao tín đồ đi bên trên phố. Em cứ thế. Tuy vậy rồi, em lại tỏa ra thứ tia nắng huyễn hoặc, thần kì qua nụ cười, ánh mắt. Em giống hệt như một giấc mơ. Cơ hội thì thừa rõ nét, cơ hội lại mờ ảo đến mơ hồ.

Vũ nhìn theo hình dáng bé nhỏ dại của em, cười ngu ngơ. đắn đo tình cảm của Vũ hiện thời có phải đối chọi thuần là tình thương của một anh nhà văn với thiếu phụ thơ của cuộc sống mình ko nhỉ? Em không đẹp. Em chỉ dễ thương với hai con mắt biết nói và góc nhìn sâu thăm thẳm. Em tảo lại, bên cạnh đó em đã nhìn thấy Vũ nhưng mà em ko cười xin chào Vũ, hay là cách lại gần nhưng em gấp rút thu lại niềm vui ấy với rảo bước tiến lẫn vào đám đông. Vì chưng sao? vày sao em lại lẩn trốn Vũ?

***

Anh là Gió, em là Mây, tín đồ ấy là cơn mưa bất chợt…

Vũ cứ bước đi mà không đánh giá được bước chân sẽ đi cho chốn nào. Vũ đi, cứ đi về phía trước. Em nơi đâu trong dòng tín đồ xô bồ, ồn ã ấy? Em lẩn trốn ở đâu hay là em đang như đám mây trên kia, tan ra và hoàn toàn biến mất?

Vũ bỗng sững người, đứng lại. Ánh mắt Vũ tạm dừng nơi cánh đồng cỏ vệ sinh trắng. Cỏ lau khoác chiếc áo màu nắng sớm, nương mình theo làn gió và chơi nghịch với thiếu phụ bướm white cô đơn.

Phải. Là em đấy.

Em mặc cỗ váy trắng ngay tức khắc thân, lao vào giữa cánh đồng cỏ lau với nghiêng mình chụp rất nhiều tấm ảnh đắt giá. Từ khi nào em như bé thiêu thân xả thân đốm sáng, đam mê với ống kính và thiên nhiên. Em cũng đo đắn nữa. Và Vũ cũng quan yếu đoán biết được em chuyển đổi từ lúc nào. Giữa những giờ học thêm tiếng Trung rất ít trên trung chổ chính giữa vào những tối cố định, Vũ đã từng có lần thấy em ngồi lạng lẽ ở góc phòng, chăm chú đọc sách trong tiếng giải lao. Nhưng mà rồi, sau một vài đêm tối vắng em trên lớp, em quay trở về với đường nét mặt căng thẳng và ánh nhìn sao thật buồn. Em vẫn học tập nhưng không còn ôm quyển đái thuyết vào giờ ra chơi. Bao gồm đôi cha hôm em lên lớp muộn và trong cái ba lô của em, Vũ vô tình bắt gặp chiếc máy hình ảnh cơ nặng trĩu trịch cùng trên khuôn mặt nhỏ gò của em luôn luôn hiện lên thú vui thật nhẹ.

– Anh chụp em sao?

Vũ đơ mình khi nghe thấy giọng em làm việc ngay bên cạnh. Vũ con quay sang quan sát em. Em đứng đấy, sát ở kề bên Vũ và đôi mắt chăm chú nhìn vào màn hình hiển thị cái máy ảnh của anh.

– Em mượn coi nhé! Được không?

Vũ gật đầu. Rồi cứ thanh thanh và khó đoán như thế, em ung dung rút dòng máy hình ảnh trên tay anh ra với xem tất cả những tấm hình Vũ chụp vào máy.

– Anh xin lỗi… – Vũ đính thêm bắp.

Xem thêm: Đặt Phòng Resort Mũi Né Giá Super Sale Kích Cầu, Top 15 Khách Sạn Mũi Né Được Yêu Thích Nhất

– Anh rất có thể rửa mấy tấm hình này đến em được không? – em ngoài ra không nghe thấy câu xin lỗi của Vũ mà chỉ mê mệt với đầy đủ tấm hình chụp – dẫu vậy em thấy rửa hình đen trắng vẫn đẹp hơn anh à.

– Ừ – Vũ máy móc gật đầu.

– Anh tất cả nghe thấy em nói gì không?- em quan sát Vũ nghi hoặc.

– Anh…

– Em nói là mấy tấm hình này rửa đen trắng thì đẹp hơn và nhìn tạo nên nhiều cảm xúc – em kiên trì lặp lại.

Vũ nhìn vào mấy tấm hình em đã tua đi tua lại bên trên máy. “Ừ nhỉ! Nếu đầy đủ tấm hình này nhưng mà rửa màu black trắng thì sẽ rất đẹp cùng tạo cảm hứng xưa cũ, và lại rất buồn.”.

– Anh thường đi rửa hình sống tiệm giỏi là từ bỏ tay cọ ạ?

– Anh à? Anh thường ra tiệm nhờ người ta rửa.

– Vậy à? – em ngước nhìn Vũ một lát rồi lại gặm cúi chú ý vào chiếc máy hình ảnh – Em biết có 1 căn phòng tối, chuyên dùng làm rửa hình…

– trường đoản cú tay em rửa hình bản thân chụp sao? – Vũ chú ý em, ngạc nhiên hỏi.

– Em cũng chỉ biết chút ít thôi. Không chuyên nghiệp nhưng đủ để bảo đảm bình yên cho chính mình… – em nháy mắt, mỉm cười cợt nói.

Vũ đứng đó. Là gió mang đến vị ngọt đến vị giác tốt là bao gồm em đem đến vị ngọt mang đến trái tim?

***

Anh là Gió, em là Mây. Có khi nào lúc cơn Gió tỉnh giấc, Mây đã xiêu dạt tận vùng xa xôi.

Vũ ngồi ngóng em ngơi nghỉ trong một tiệm café mang đậm chất nghệ thuật thân quen thuộc. Em đặt chân vào như với theo ánh nắng của phần nhiều ngày đầu đông. Đã rộng 5 tháng kể từ ngày Vũ thuộc em rửa ảnh, quan hệ của Vũ với em hình như đã tiến thêm được mấy cách dài. Em kéo số chỗ ngồi xuống trước khía cạnh Vũ với đẩy về phía Vũ một phong so bì dày cộm.

– Em rửa hình dứt rồi à?

Em mỉm cười và khẽ gật đầu. Vũ vắt phong tị nạnh lên với dán mắt vào đều tấm hình ảnh em mới rửa. Từng tấm ảnh, từng tấm ảnh lướt qua trước đôi mắt Vũ như đánh vẽ lên cuộc sống đời thường sinh động đang không chấm dứt thay đổi bên ngoài ô cửa ngõ kính. Cuộc sống đời thường ấy có lúc thì êm đềm giống như các vần thơ, tuy nhiên lại có lúc quá xô bồ làm cho tất cả những người ta thấy mệt nhọc mỏi. Tất cả xúc cảm trong khung người Vũ hình như ùa mang đến dồn dập, có không ít thứ xúc cảm không thể nào điện thoại tư vấn tên. Vũ đặt hầu như tấm ảnh xuống và ngước đôi mắt nhìn cô gái ngồi trước khía cạnh mình sẽ cầm điện thoại nhắn tin, nhưng mà nét mặt không thể che đậy những cảm giác ngọt ngào.

Em lại nhắn tin đến anh.

Em vẫn luôn như thế. Ngoài ra cứ đúng một khoảng thời hạn nào đó, hoặc đôi lúc là chẳng vì lý do gì, em lại cầm smartphone lên và nhắn tin cho những người con trai vẫn nằm im lìm trong dịch viện. Fan ấy là Phong. Vũ đã từng gặp gỡ qua anh. Chưa hẳn là trong tứ bức tường chật không lớn nơi cơ sở y tế sực mùi thuốc giáp trùng cơ mà là trong một lần họp mặt những người yêu chụp ảnh.

Anh là một ngôi sao sáng sáng, là một trong nhiếp ảnh gia tài năng đạt được một vài phần thưởng cụ thể. Anh đi nhiều, mê man vào phần nhiều khung cảnh trước mắt nhưng bên cạnh đó trái tim anh, chưa khi nào quên đi thiếu nữ bé nhỏ chờ anh trở sau đây những chuyến du ngoạn xa. Và chuyến đi lần đó là 1 trong tai nạn, buộc anh cần trở về với nằm yên ổn lìm trong bốn bức tường rét lẽo. Vũ đã đưa anh về thành phố nhưng chưa kịp chạm mặt người nhà đất của anh thì có câu hỏi phải đi. Ấy cố kỉnh mà, Trái Đất thiệt tròn. Vũ đã chạm mặt người yêu của anh ý – bạn anh luôn nhắc đến với hai con mắt chứa chan tình cảm. Cùng bây giờ, em vẫn ngồi trước khía cạnh Vũ.

– Em yêu anh Phong bao lâu rồi?- Vũ đựng tiếng hỏi, Vũ thấy trong cổ họng mình nghẹn đắng.

Em ngước góc nhìn Vũ, cất dế yêu đi và đưa mắt nhìn ra ngoài ô cửa sổ.

– chắc chắn rằng cũng 3 năm rồi anh à…

– Vậy sao? – giọng Vũ khô khốc, hình như muốn vỡ lẽ vụn.

Em không chú ý Vũ cũng không nói thêm câu nào. Cuộc rỉ tai rơi vào im lặng và cả hai fan như chìm vào đầy đủ dòng suy nghĩ miên man.

Vũ yêu em. Vũ biết rằng xúc cảm này là thứ cảm giác rất nguy hiểm. Vì Vũ là các bạn anh, và bởi vì anh là tình nhân của em. Vũ phải làm sao đây khi trái tim cứ nắm lỗi nhịp với lí trí thì cứ bắt Vũ nên kiềm chế bản thân mình?

Vũ thở lâu năm mệt mỏi. Em đưa góc nhìn Vũ và rồi nắm nén giờ thở dài. Em cúi chú ý ly sinh tố vẫn tan ngay sát hết đá ngơi nghỉ trước mặt. Cảm xúc của em giành riêng cho Vũ là gì nhỉ?

Tình yêu?

Không.

Tình bạn?

Không đúng.

Tình anh em?

Càng ko phải.

Vậy… là chiếc gì?

Em thấy rất hoang mang lo lắng và chông chênh. Có không ít lúc, em muốn trốn chạy. Em yêu anh. Điều đó không hề thay đổi. Tuy vậy còn cùng với Vũ? có lẽ nào trái tim em lại hoàn toàn có thể rung động vị cả hai fan cùng một dịp sao?

Em chuyển ngón tay lên, cảnh giác lau đi giọt nước đôi mắt vô tình hoen ướt đôi mi.

– Vân à.

Em đưa ánh mắt Vũ.

– Anh biết, anh làm như vậy này là sai – Vũ kết thúc một dịp rồi tiếp lời – Anh ước ao nói rằng…

Hai bàn tay em che dưới bàn, nắm chặt lấy nhau. Đôi đôi mắt của em chở từng nào thứ cảm hứng không thể định hình. Em ko biết, em yêu cầu làm sao. Và thực sâu vào trái tim em, em mong muốn gì?

– Anh yêu thương em, Vân à…

***

Anh là Gió, em là Mây…

Đầu ngón tay anh nhúc nhích. Mi mắt anh khẽ động đậy. Ánh nắng nóng ban sáng sủa thật biết làm lóa mắt người khác. Anh nheo nheo mắt, nhìn bao bọc và dừng ánh nhìn lại khu vực quyển đái thuyết để tại đầu giường. Ai là ai của ai. Anh mỉm mỉm cười thật nhẹ. “Cô nhỏ bé này. Em vẫn ham mê đọc tiểu thuyết sao?”. Anh chuyển tay cầm quyển tiểu thuyết lên, dường như hơi ấm của em vẫn như trường thọ đâu đây. Bất giác, anh hy vọng gọi điện cho em, ngay lập tức. Nhưng làm thế nào đây?

– Phong… nhỏ tỉnh dậy rồi à? – bà bầu anh vừa đẩy cửa bước vào, nhìn thấy liền vui vẻ chạy lại rồi lại cuống cuồng chạy ra gọi bác sĩ.

Sau những thủ tục kiểm tra mang tính chất bắt buộc và nhận ra những kết quả khả quan, anh nhìn người mẹ mình. Mẹ anh đã ốm đi không hề ít và đường nét tiều tụy như in hằn lên khuôn phương diện mẹ. Anh cùng với tay về phía chị em và tức thì lập tức, hơi ấm bàn tay người mẹ truyền vào bàn tay to bự của anh.

– bé không nên nói gì hết.

Anh quan sát mẹ, khe khẽ gật đầu. Bây giờ, thiệt sự anh cũng ngần ngừ phải nói gì cả. Anh đắn đo nên ban đầu từ đâu.

 Con sẽ nằm như vậy hơn 8 tháng. Có tương đối nhiều lúc các bác sĩ nói rằng, nên làm cho con ra đi thanh thản. Nhưng… bé biết không? chị em và Vân… thật sự là không nỡ. Con nhỏ nhắn ấy, ngày nào thì cũng vào thăm con. Thời hạn đầu nó ngồi cạnh bé mà cứ như người mất hồn…

Mẹ anh im đi với chầm lờ lững đưa tay lau các giọt nước mắt.

– mẹ thật sự là không nỡ. Nhưng mẹ không thể ích kỉ giữ Vân lại bên con lúc không biết rồi con sẽ sinh sống chết như thế nào…

Mẹ mở ngăn kéo loại tủ đầu giường, mang ra chiếc điện thoại của anh và cẩn thận nhét vào tay anh.

– bệnh viện bao gồm yêu cầu là không sử dụng điện thoại thông minh di động. Nhưng chị em không an tâm khi quan sát Vân như vậy, nên… người mẹ để năng lượng điện thoại cơ chế im yên và luôn luôn luôn mở. Trong smartphone này, là một phần những tin nhắn Vân giữ hộ cho con trong suốt thời gian con nằm viện – người mẹ anh dứt một lát rồi nói tiếp – Còn không hề ít tin nhắn nhưng chị em đã gửi vào máy tính và lưu vào đó mang lại con. Bà mẹ tin rằng có một ngày bé sẽ phát âm được nó và…

Anh nhìn chăm chăm vào chiếc điện thoại và rồi như hại làm cất cánh mất rất nhiều dấu yêu đã bị bỏ quên quá lâu, anh chậm chạp mở từng tin nhắn ra đọc.

Khóe đôi mắt anh cay cay.

Nước mắt anh rơi xuống.

Giọt nước mắt tan vỡ tan.

Nắm chặt dế yêu trong bàn tay, anh đưa hai con mắt nhìn ra bầu trời bên ngoài khung cửa sổ. Gồm áng mây nào chậm trễ chưa chịu đựng bay. Anh khẽ mỉm cười, ấn cấp tốc bàn phím smartphone mà không đề nghị nhìn màn hình. Ánh mắt anh vẫn cứ hướng tới phía áng mây trắng xốp ngoài cửa sổ như anh sợ, chỉ việc rời mắt ngoài áng mây ấy một chút thôi cũng có tác dụng anh mất em mãi mãi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.